(ô nhiễm, khai thác cạn kiệt) trở
lại trạng thái an toàn cho con người. Một bên là bảo vệ cái đang có, một bên là tái tạo cái đã mất.





Trong những thập kỷ gần đây, ngập lụt đô thị đã trở thành một trong những rủi ro
môi trường và kinh tế nghiêm trọng nhất
đối với các thành phố trên toàn thế giới.
Sự gia tăng nhanh chóng của quá trình
đô thị hóa đã làm thay đổi đáng kể cấu
trúc bề mặt tự nhiên, với diện tích lớn đất
tự nhiên được thay thế bởi các bề mặt
không thấm nước như đường giao thông, bãi đỗ xe và các công trình xây dựng.
Những bề mặt này làm giảm đáng kể khả
năng thấm nước tự nhiên của đất, dẫn
đến sự gia tăng nhanh chóng của dòng
chảy mặt trong các sự kiện mưa.
Đồng thời, biến đổi khí hậu toàn cầu đã
làm gia tăng tần suất và cường độ của
các hiện tượng mưa cực đoan. Những sự
kiện mưa có cường độ lớn trong thời gian
ngắn đã vượt quá khả năng thiết kế của
nhiều hệ thống thoát nước đô thị hiện hữu.
Nguôn: Báo tiên phong.
Hệ thống thoát nước đô thị được thiết kế
theo nguyên tắc nhanh chóng loại bỏ nước
mưa thông qua các công trình kỹ thuật như cống ngầm, kênh bê tông và trạm bơm, phản ánh cách tiếp cận kiểm soát môi
trường bằng hạ tầng cứng Tuy nhiên, mô
hình này bộc lộ nhiều hạn chế khi chỉ chuyển rủi ro ngập lụt từ khu vực này sang khu vực
khác và làm gián đoạn chu trình nước tự
nhiên, dẫn đến suy giảm khả năng thấm
nước và gia tăng nguy cơ ngập lụt cục bộ
Trước những thách thức này, tư duy quy hoạch đô thị đã chuyển từ kiểm soát sang
thích ứng, trong đó nước được tích hợp như
một thành phần của hệ sinh thái đô thị Hạ
tầng cảnh quan sinh thái đóng vai trò giữ
nước, làm chậm dòng chảy và hỗ trợ các
quá trình hấp thụ tự nhiên, phản ánh sự
chuyển đổi của cảnh quan từ yếu tố thẩm
mỹ sang một hệ thống hạ tầng chức năng
quan trọng

KHÁI NIỆM
THÀNH PHỐ BỌT BIỂN (SPONGE CITY)
Nguồn: Smar tRealter
Thành phố bọt biển là một mô hình quy hoạch đô thị mới được khởi xướng tại Trung
Quốc, tập trung vào việc quản lý lũ lụt và tăng cường cơ sở hạ tầng xanh, thay vì chỉ dựa vào hệ thống thoát nước truyền thống
Mô hình này sử dụng các giải pháp dựa trên thiên nhiên để thu thập, lưu trữ, và làm sạch nước, nhằm giảm thiểu rủi ro lũ lụt và thích nghi với các thách thức khí hậu, đặc biệt ở các vùng gió mùa ở Đông Nam
Trung Quốc.
Mô hình Sponge City đã được triển
khai ở quy mô quốc gia tại Trung
Quốc dưới sự điều phối của Ministry of Housing and Urban-Rural Development of China, với mục tiêu giữ lại khoảng 70% lượng nước mưa hàng năm trong khu vực đô thị thông qua các giải pháp sinh thái. Các thành phố như Thâm Quyến đã triển khai mô hình này ở quy mô lớn, tích hợp hạ tầng sinh thái vào hệ thống quy hoạch đô thị.
Nguồn: Climate Solution News

Việc dẫn nước qua cơ sở hạ tầng xám (chỉ các công trình và hệ thống được xây dựng bằng vật liệu nhân tạo như bê tông, thép, và nhựa đường, ) tạo ra các điểm nghẽn tiền ẩn và làm cản trở quá trình thoát nước
Lượng mưa lớn không thoát kịp,để lộ điểm yếu của các khu đô thị lớn
Cây xanh tự nhiên và các hồ điều hòa được tích hợp với hạ tầng xám giúp làm chậm dòng nước. Các hệ thống phi tập trung tạo nhiều điểm để lượng mưa bổ sung vào tầng chứa nước ( kênh, rạch, hồ điều hòa,..)
Dùng các sáng kiến cảnh quan mới để quản lý nước đồng thời cải thiện không gian công cộng



