
Người kiến thiết là khi ta nhìn kiến trúc sư cảnh quan ở vai trò chiến lược, hệ thống. không chỉ tạo ra không gian cụ thể, mà định hình cấu trúc sinh thái và tổ chức phát triển dài hạn. Họ tính đến dòng chảy nước, mạng lưới xanh, khả năng chống chịu khí hậu và tác động xã hội trong tương lai.



xúc con người. Đó là sự rung động
trước ánh sáng, mùi hương, âm
thanh, những yếu tố không thể đo lường hoàn toàn bằng thuật toán.
Thiết kế không chỉ là tối ưu hiệu quả
mà còn là lựa chọn có trách nhiệm
với môi trường, cộng đồng và thế hệ
tương lai. Mỗi phương án đều đặt ra
câu hỏi: phát triển đến đâu là đủ, khai thác thế nào là hợp lý, ai được hưởng lợi và ai có thể bị ảnh hưởng hiểu tinh thần của một không gian, tự nhiên, văn hóa, lịch sử đến cảm
KIẾN TẠO GIÁ TRỊ DÀI HẠN
Kiến tạo giá trị dài hạn dài hạn là tầm nhìn
vượt khỏi hiện tại. Một không gian tốt không
chỉ đẹp hôm nay mà còn thích ứng, phát triển và nuôi dưỡng cộng đồng trong nhiều thập kỷ. AI có thể hỗ trợ giải quyết vấn đề
trước mắt, nhưng chính con người mới định hình ý nghĩa và tương lai của không gian
đó.
SÁNG TẠO TỪ TRẢI NGHIỆM
Là nguồn gốc của những ý tưởng độc đáo. Sự sáng tạo không chỉ đến từ dữ liệu đã
có, mà từ ký ức, cảm xúc, va chạm thực tế và góc nhìn cá nhân. Chính trải nghiệm sống làm nên chiều sâu và bản sắc trong thiết kế.





TƯ DUY “THÀNH PHỐ BỌT BIỂN”
CỦA Kongjian Yu TRONG KỶ NGUYÊN TRÍ TUỆ NHÂN TẠO (AI)
CƠ SỞ HÌNH THÀNH TƯ DUY
“THÀNH PHỐ BỌT BIỂN”
Thế kỷ XXI chứng kiến hai xu hướng lớn: (1) khủng hoảng môi trường đô thị do bê tông hóa và (2) cách mạng công nghệ số với sự phát triển của trí tuệ nhân tạo Tại Trung
Quốc, quá trình đô thị hóa nhanh đã làm suy giảm diện tích thấm nước tự nhiên, gây ngập lụt và suy thoái hệ sinh thái Trong bối cảnh đó, thông qua công ty Turenscape, Kongjian Yu đề xuất mô hình Sponge City – một chiến
lược tái thiết đô thị dựa trên nguyên lý hấp thụ, lưu trữ và tái sử dụng nước mưa thông qua hạ tầng xanh
Song song với đó, AI ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong quy hoạch và thiết kế đô thị nhờ khả năng xử lý dữ liệu lớn, mô phỏng và tối ưu hóa phương án. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là:
Liệu AI có thể mở rộng và nâng cao hiệu quả của tư duy Sponge City mà không làm mất đi chiều sâu sinh thái –văn hóa của nó?
Tư duy thiết kế của Kongjian Yu
bắt nguồn từ trải nghiệm tuổi
thơ tại vùng nông thôn Trung
Quốc, nơi hệ thống ruộng bậc thang, ao hồ và đất ngập nước
vận hành như những cơ chế
điều tiết nước tự nhiên
Thay vì kiểm soát thiên nhiên
bằng hạ tầng cứng, các cộng
đồng truyền thống thích nghi
với chu trình tự nhiên của nước
Từ đó, ông phát triển triết lý
“thiết kế thuận theo tự nhiên”,
coi cảnh quan như một hệ
thống sống có khả năng tự điều
chỉnh
Mô hình Sponge City dựa trên
bốn nguyên tắc cơ bản: giữ
nước tại chỗ, thấm lọc tự nhiên,
lưu trữ tạm thời và xả chậm ra
môi trường
Thay vì xây dựng hệ thống
cống thoát nước khép kín, thành phố được thiết kế như
một “miếng bọt biển” có khả
năng hấp thụ và tái sử dụng
nước mưa
Các công viên sinh thái, hồ điều
hòa và đất ngập nước nhân tạo
trở thành hạ tầng chính của đô
thị


Những dự án tiêu biểu
Qunli Stormwater Park tại
Cáp Nhĩ Tân, Houtan Park tại
Thượng Hải và Yanweizhou
Park tại Kim Hoa.


