CÂU CHUYỆN
CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ

TÁC GIẢ:AI +PHỤNG




Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn: – Con đi thì đi đường thẳng, đừng
đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy.

Trên đường đi, cô thấy đường vòng qua rừng có nhiều hoa, nhiều bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung
tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc:
Cô bé quàng khăn đỏơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi
đường thẳng, đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi
đường này?
Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm.

Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến
trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi:
Này, cô bé đi đâu thế?
Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời:
Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi. ghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi: Nhà bà ngoại cô ở đâu?
– Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.

Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn

nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bịốm thật, cô hỏi:
Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa?
Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…
Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà. – Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá. Cháu lại đây với bà.
Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi; – Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế?
Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn. Chó sói đáp

– Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?
– Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn.
Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:
Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế? Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy.
Sói nói xong liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng em
bé Khăn Đỏ đáng thương.

Sói đã no nê lại nằm xuống giường ngủ ngáy o o. May
sao, lúc đó bác thợ săn đi ngang thấy thế. Bác giơ súng
lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ ra là chắc sói đã ăn
thịt bà lão, và tuy vậy vẫn còn có cơ cứu bà. Bác nghĩ
không nên bắn mà nên lấy kéo rạch bụng con sói đang
ngủ ra. Vừa rạch được vài mũi thì thấy chiếc khăn quàng
đỏ chóe, rạch được vài mũi nữa thì cô bé nhảy ra kêu:
– Trời ơi! Cháu sợ quá! Trong bụng sói, tối đen như
mực. Bà lão cũng còn sống chui ra, thở hổn hển. Khăn
đỏ vội đi nhặt đá to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc
muốn nhảy lên, nhưng đá nặng quá, nó ngã khuỵu
xuống, lăn ra chết.

