

PHÉP LẠ PHỤC SINH
Vén Màn Câu Chuyện Thập Tự Giá

William Nicholson

Giới Thiệu
Phép Lạ Phục Sinh
Vén Màn Câu Chuyện Thập Tự Giá
Mỗi năm, các hội thánh trên khắp cả nước lại suy ngẫm về sự kiện phục sinh vinh quang bằng những chương trình đơn giản nhất hoặc công phu nhất. Tuy nhiên, chúng ta không thể bày tỏ đầy đủ vinh quang vĩ đại mà câu chuyện thật về sự phục sinh mang đến cho tấm lòng nhân loại. Trong những trang sách này, phỏng theo
quyển Sáu Phép Lạ Trên Đồi Gô-gô-tha: Vén Màn Câu
Chuyện Phục Sinh của William Nicholson, bạn sẽ biết
được mục đích đằng sau sự khổ nạn của Chúa Jêsus, cũng như ý nghĩa của hai hiện tượng siêu nhiên khi
Ngài trút linh hồn. Khi suy ngẫm hai sự kiện lạ lùng
này – mồ mả mở tung và sự sống lại của các thánh ở
khu mộ Giê-ru-sa-lem – bạn sẽ kinh nghiệm sự tươi mới trong tấm lòng về vinh quang của sự phục sinh.
Dan Schaeffer, biên tập viên
nội dung
một
Phép Lạ Mồ Mả Mở Tung
BIÊN TẬP: Tim Gustason, J.R. Hudberg
BẢN DỊCH TIẾNG VIỆT: Nguyễn Bảo Phúc – Mục vụ Lời Sống Hằng Ngày
HÌNH BÌA: ©iStock.com/ivanastar
THIẾT KẾ BÌA: Stan Myers
THIẾT KẾ NỘI DUNG: Steve Gier
HÌNH ẢNH TRONG SÁCH: (tr.1) ©iStock.com/ivanastar; (tr.5) 12019 via Pixabay.com; (tr.21)
Dimitris Vetsikas qua Pixabay.com
Trích từ quyển Sáu Phép Lạ Trên Đồi Gô-gô-tha: Vén Màn Câu Chuyện Phục Sinh của William R. Nicholson – Được cập nhật trong Today’s Language của Dan Schaeffer. Bản quyền 2001 thuộc về Discovery House.
Phần Kinh Thánh được trích dẫn từ Bản Truyền thống Hiệu đính, bản quyền © 2010 bởi
Liên hiệp Thánh Kinh hội. Đã được phép sử dụng. Bản quyền được bảo lưu.
© 2017 Our Daily Bread Ministries, Grand Rapids, MI
Mọi bản quyền được bảo lưu.
Vietnamese Discovery Series “Miracles of Easter”

một
Phép Lạ Mồ Mả Mở Tung
Đất rúng động, đá tảng vỡ ra; các mồ mả cũng mở tung.
Ma-thi-ơ 27:51-52
Bóng tối bao trùm giữa trưa là phép lạ đầu tiên trong sáu phép lạ xảy ra khi Chúa Jêsus bị đóng đinh (Ma-thi-ơ 27:45). Đó là khởi đầu của chuỗi dấu hiệu từ trời báo trước sự chết của Chúa Jêsus Christ. Dấu hiệu thứ hai là bức màn trong đền thờ bị xé làm đôi từ trên xuống dưới cách lạ lùng. Phép lạ thứ ba là đất rúng động và đá tảng vỡ ra (c.51), và thứ tư là các mồ mả gần đó mở tung (c.52). Phép lạ thứ năm là ngôi mộ trống và cuối cùng là sự sống lại của các thánh đã qua đời (c.53). Đây chính là sáu phép lạ tại đồi Gô-gô-tha, tất cả đều
liên quan trực tiếp đến sự chết của Chúa Jêsus Christ.
Một số phép lạ xảy ra trên các tầng trời, một số xảy ra ở dưới
đất, nhưng tất cả đều là những phép lạ độc nhất – mỗi dấu hiệu
đều đóng vai trò quan trọng trong phép lạ về công tác cứu chuộc
đời đời của Đấng Christ. Mỗi phép lạ theo từng cách riêng, góp
phần giải thích ý nghĩa và mục đích sự khổ nạn của Đấng Cứu
Thế. Cả sáu phép lạ cùng xoay quanh Đấng Christ trong sự chết
của Ngài, bảo vệ chân lý về sự giải cứu dành cho chúng ta.
Bây giờ, chúng ta sẽ cùng suy ngẫm phép lạ thứ tư tại đồi
Gô-gô-tha – mồ mả mở tung.
Sự kiện khu mộ bị xáo trộn đóng một vai trò nhất định
trong các phép lạ, là đỉnh điểm của tất cả những sự kiện trước
đó, cũng như báo trước các sự kiện tiếp theo. Hãy cùng suy
ngẫm những sự kiện liên quan đến chúng ta trong câu chuyện
Phúc Âm.
“Đức Chúa Jêsus kêu một tiếng lớn nữa, rồi trút linh hồn.”
“Và kìa, bức màn bên trong đền
thờ bị xé làm đôi từ trên xuống dưới, đất rúng động, đá tảng vỡ ra; các mồ
mả cũng mở tung, nhiều thi thể của các thánh đã qua đời được sống lại”
(Ma-thi-ơ 27:50-52).
Chúng ta có thể thấy rõ rằng mồ
mả bị mở tung bởi trận động đất.
Chúng ta cũng có thể kết luận rằng
phần lớn những ngôi mộ đều nằm
tại đồi Gô-gô-tha hoặc xung quanh đó. Có lẽ đó là trận động đất dữ dội


Việc mồ mả mở tung giống như chồi non báo hiệu cho vinh quang phục sinh sẽ xảy ra.
nhất từ trước đến này – tâm chấn là sự chết gây rúng động của Chúa Jêsus. Chắc chắn có một khu mộ nằm gần đồi Gô-gôtha, vì Chúa Jêsus được chôn gần đó trong ngôi mộ của Giô-sép (Giăng 19:41-42).
Địa Điểm
Nơi xảy ra sự kiện sống lại này vô cùng quan trọng. Nếu phép lạ này là bằng chứng cho năng quyền sự chết của Đấng Christ thì các ngôi mộ này phải nằm gần thập tự giá. Các dấu hiện khác cho biết những ngôi mộ này nằm gần Giê-ru-sa-lem bởi vì ngay sau khi các thánh đồ sống lại, họ lập tức đi vào thành Giê-ru-salem (Ma-thi-ơ 27:53).
Cũng có thể cho rằng những ngôi mộ này là mộ bằng đá, huyệt được khắc vào đá và lối ra vào được niêm phong bằng những tảng đá lớn ở phía trước. Chúng ta có thể suy ra như vậy vì có sự liên kết rõ ràng giữa hai cụm từ “đá tảng vỡ ra” và “mồ mả mở tung”.
Bởi vì mồ mả mở tung dường như liên kết chặt chẽ với việc
đá tảng vỡ ra, vậy tại sao lại tách ra thành hai sự kiện riêng biệt?
Lý do là vì có sự khác biệt lớn giữa hai sự kiện này. Đá tảng vỡ ra là bằng chứng về sức mạnh, trong khi mồ mả mở ra là bằng chứng về mục đích. Việc đá tảng vỡ ra không báo trước bất cứ điều gì sẽ đến. Tuy nhiên, việc mồ mả mở tung giống như chồi non báo hiệu cho vinh quang phục sinh sẽ xảy ra.
Trận động đất không chỉ là phương tiện để mồ mả mở tung, nhưng còn là phép lạ có ý nghĩa riêng biệt. Cũng vậy, việc mồ mả mở tung không chỉ là kết quả của trận động đất, mà còn là sự kiện có ý nghĩa và tầm quan trọng riêng. Nó là kết quả tức thời
của trận động đất, cũng như trận động đất là kết quả tức thời
của tiếng kêu chiến thắng của Đấng Christ trên thập tự giá .
Và cũng giống như trận động đất, sự kiện này xảy ra để đáp lại
tiếng kêu đó. Ngay khi Đấng Christ trút hơi, mồ mả liền mở tung.
Cả 4 sách Phúc Âm đều mô tả thời khắc Chúa Jêsus chết, xảy ra ngay trước trận động đất . Có ba sách Phúc Âm mô tả rằng Chúa
Jêsus đã kêu lớn (MA-THI-Ơ 27:50, MÁC 15:37, LU-CA 23:46), còn Phúc Âm Giăng
cho biết ngay lúc đó Chúa Jêsus đã phán: “Mọi việc đã hoàn tất” . Đấng Christ đã hoàn thành sứ mạng của Ngài để hòa giải chúng ta với Đức Chúa Trời .
Những Mồ Mả Đó Là Của Ai?
Đáng chú ý là chỉ những ngôi mộ của các thánh đồ, tức con
cái Chúa mới được mở ra. Những ngôi mộ không được mở là ngôi mộ của những linh hồn không quan tâm đến sự chết của Đấng Christ để được cứu rỗi, và việc mồ mả mở tung là câu trả lời kỳ diệu.
Thật là một bức tranh tuyệt đẹp. Tất cả những ngôi mộ của con cái Chúa, là những người được Ngài yêu thương chọn lựa, trong mắt Ngài đó là những nơi quan trọng nhất trên thế gian.
Mặc dù mồ mả được mở ra ngay thời điểm Đấng Christ chết, nhưng những thi thể đó không sống lại cho đến sau khi Chúa sống lại – vào ngày thứ ba. “Nhiều thi thể của các thánh đã qua đời được sống lại và ra khỏi mộ. Sau khi Đức Chúa Jêsus sống lại…” (Mat. 27:53). Lời ký thuật này cho thấy họ vẫn chưa sống lại cho đến khi Chúa Jêsus sống lại.
Hiện tại, chúng ta không xét đến những trường hợp sống
lại, nhưng chỉ nói đến việc các mồ mả được mở ra. Việc mồ mả mở tung có ý nghĩa quan trọng, chứ không chỉ đơn giản là yếu tố cần thiết để giải phóng những người sống lại khỏi phần mộ.
Việc mồ mả mở tung không chỉ là yếu tố cần thiết cho sự sống lại, cũng như là kết quả tự nhiên của trận động đất.
Thật vậy, đó là sự chuẩn bị kỳ diệu cần phải hoàn thành vào thời điểm Đấng Christ chịu chết và xảy ra ngay lúc Đấng Cứu
Thế bước vào giữa vòng người chết. Sự kiện này không thể trì
hoãn cho đến khi Ngài sống lại từ kẻ chết, mặc dù điều Ngài dự
định thực hiện trong các thánh đồ sẽ được sống lại phải trì hoãn
cho đến lúc đó.
Với tất cả những chi tiết này, chính phép lạ đã khẳng định
cách mạnh mẽ! Chúng ta hoàn toàn tin rằng sự can thiệp của
Đức Chúa Trời tại đây là lời chứng
quý giá, rõ ràng nhất và mạnh mẽ nhất
cho sự chết của Chúa Jêsus Christ.
Theo ý nghĩa rằng một điều quý giá
được bày tỏ cho chúng ta dường như
được chứng nhận bởi những sự kiện
rõ ràng. Mồ mả mở tung ngay khi
Đấng Christ chết, nhưng sự sống lại
không xảy ra cho đến buổi sáng ngày
thứ ba sau đó, cho thấy rằng những
mồ mả mở ra được định để trở thành
một sự bày tỏ.
Nếu những ngôi mộ đá được niêm
phong mở tung ngay sau trận động đất
để những thi thể sống lại đi ra ngoài,


Sự can thiệp của
Đức Chúa Trời tại
đây là lời chứng
quý giá, rõ ràng nhất và mạnh mẽ nhất cho sự chết của Chúa Jêsus Christ.
vậy thì trận động đất không cần xảy ra cho đến khi các thánh
đồ sống lại. Tuy nhiên, mồ mả mở tung từ buổi chiều thứ sáu cho đến sáng Chúa nhật, để lộ ra cho hàng nghìn người xem thấy. Người ta không thể làm gì vào ngày Sa-bát để niêm phong những huyệt mộ đó lại. Chẳng phải quá rõ ràng rằng mồ mả mở tung chính là sự kiện được định để trở thành một sự bày tỏ –một câu chuyện để thuật lại sao?
Sự Sống Lại Đó Là Gì?
Một lần nữa, chúng ta thắc mắc: tại sao mồ mả lại mở tung? Sự sống lại đó là gì? Phải chăng đó là thí dụ cho điều mà tác giả
Hê-bơ-rơ gọi là “sự sống lại tốt hơn” (Hê-bơ-rơ 11:35), thân thể phục sinh vinh quang cuối cùng?
Hay như trường hợp của La-xa-rơ, đó chỉ là sự sống lại trong
thân thể xác thịt?
Kinh Thánh chứng minh rằng câu trả lời là trường hợp sau, tôi sẽ nhắc đến trong phần sau của chương này. Tuy nhiên, điều
cần lưu ý ở đây là việc mồ mả mở tung ngụ ý về sự sống lại của
thân thể vật lý, bởi vì thật vô lý khi cho rằng bia mộ cần được dời
đi để thân thể thuộc linh sống lại được giải thoát. Phần tâm linh có những đặc tính thuộc linh. Bằng thân thể phục sinh, Chúa
Jêsus đã bước vào căn phòng nơi các sứ đồ đang nhóm họp mà không cần phải đi qua cửa (Giăng 20:19, 26). Thân thể phục sinh của Ngài là hình mẫu cho các thánh đồ sống lại.
Vậy thì, phải chăng sự sống lại này phụ thuộc vào việc mồ mả mở ra? Không, cũng như việc linh hồn rời khỏi trần gian không phụ thuộc vào việc phá dỡ các bức tường hay trần nhà tại nơi chúng ta qua đời.
Khác Biệt
Điều này được chứng minh là đúng qua việc thân thể Chúa
Jêsus bước ra khỏi phần mộ. Mặc dù tảng đá lớn chắn cửa mộ
được lăn đi, nhưng Chúa Jêsus đã rời khỏi mộ trước khi sự kiện
đó xảy ra. Việc tảng đá được dời đi ngay sau khi Ngài sống lại
là để bày tỏ cho các môn đồ rằng ngôi mộ hoàn toàn trống rỗng
và thuyết phục họ tin chắc về sự sống lại của Ngài. Một thiên sứ đã dời tảng đá đi nhưng lúc đó, Đấng Christ đã không còn trong phần mộ.
Mặt khác, khi La-xa-rơ sống lại, ông được trở lại với thân thể
xác thịt của mình, vậy nên Chúa Jêsus mới phán: “Hãy dời tảng
đá đi” (Giăng 11:39).
Với những lý do trên, chúng ta thấy rõ rằng sự kiện mồ mả mở tung ở đồi Gô-gô-tha nhất quán với kết luận duy nhất: những gì họ trải nghiệm thực chất chỉ là thân thể tự nhiên của
họ được sống lại. Họ vẫn chưa được nhận thân thể phục sinh vinh quang cuối cùng.
Các thánh được sống lại ra khỏi mồ mả không phải là sự bày tỏ thích hợp cho chiến thắng của Đấng Christ theo ý nghĩa
được miêu tả trong I Cô-rinh-tô 15, bởi vì họ chưa thực sự sống lại từ cõi chết, mà chỉ là hồi sinh từ cõi chết.
Nhưng đó vẫn là một sự kiện vô cùng tuyệt diệu vì minh họa và khẳng định cho chân lý về sự phục sinh tốt đẹp hơn trong tương lai. Khi Chúa Jêsus phán: “Ta là sự sống lại và sự sống”
(Giăng 11:25), ngay sau đó Ngài hồi sinh thân thể đã chết của
La-xa-rơ để minh họa cho chân lý về sự sống lại, mặc dù những
điều La-xa-rơ kinh nghiệm vẫn chưa phải là sự sống lại vinh quang và cuối cùng.
Điều này giải thích tại sao chỉ một số ngôi mộ được mở ra.
Đây không phải là sự sống lại cuối cùng của họ và Chúa không
thiên vị khi chỉ khiến một số thánh đồ sống lại. Tất cả con dân
Chúa đều được Ngài yêu thương, nhưng việc chỉ khiến một số thánh đồ sống lại phù hợp với mục đích của điều Ngài dạy dỗ, cũng như thu hút đủ sự chú ý cho sự kiện này. Một số mồ mả vừa đủ được mở ra để minh chứng cho năng quyền của thập tự giá, và năng quyền được bày tỏ qua sự kiện mồ mả mở tung trở
nên thí dụ cho con dân Chúa trong mọi thời đại.
Điều gì đang thật sự xảy ra ở đây?
Đây là một phép lạ thật sự, nhưng cũng
mang tính biểu tượng. Biểu tượng là
dấu hiệu trình bày một ý tưởng. Ví dụ,
chiên con biểu tượng cho tính nhu mì
bởi chúng không có bản năng kháng
cự. Trong Cựu Ước, hình ảnh chiên
con bị giết là dấu hiệu báo trước cho
việc Đấng Christ bị đóng đinh. Tương
tự, việc mồ mả mở ra và sự sống lại của thân thể là hình ảnh thu nhỏ về tương
lai của tất cả con dân Chúa.


Việc mồ mả mở tung là biểu tượng cho việc cất bỏ mọi trở ngại, mở đường cho sự phục sinh vinh quang cuối cùng, bởi nó đã Năng quyền được
bày tỏ qua sự kiện
mồ mả mở tung trở nên thí dụ cho con dân Chúa trong mọi thời đại.
loại bỏ mọi cản trở cho việc hồi sinh thân thể đã chết của các thánh. Nhưng những ngôi mộ được niêm phong, thậm chí bằng
đá, cũng chỉ là những chướng ngại vật nhỏ bé khi so với khó khăn liên quan đến sự phục sinh vinh quang cuối cùng.
Vậy thì, nó tuyên bố rằng sự sống lại tốt hơn đang được thực hiện. Tất cả những điều cản trở thân thể vật lý hư nát của các thánh hồi sinh trong trạng thái không hư nát giờ đây bị loại bỏ, nhờ những ngôi mộ mở tung đó.
Và vì thân thể phục sinh bao hàm cả sự hiện diện của linh hồn thuộc về nó, bất cứ điều gì đã khiến cho linh hồn lìa khỏi
thân xác của các thánh trong Cựu Ước không thể rời khỏi Âm phủ và không nhận được thân thể phục sinh vinh quang, thì
nhờ những ngôi mộ mở tung, giờ đây đều bị loại bỏ.
Âm phủ (HAY-deez) là một thuật ngữ trong Kinh Thánh dùng để
miêu tả nơi người chết cư ngụ trong khi chờ đợi Đấng Christ sống lại . Từ Hy Lạp này xuất hiện 11 lần trong Tân Ước . Mặc dù một số bản
dịch tiếng Anh dịch là “địa ngục”, tuy vậy từ này chưa bao giờ được
dùng để mô tả nơi phán xét cuối cùng .
Như vậy, việc Âm phủ mở ra tương ứng với mồ mả mở tung.
Tức là, toàn bộ bản chất của sự chết – linh hồn lìa khỏi xác và xác thịt bị tiêu hủy – giờ đây đã được hủy bỏ đối với các thánh đồ.
Tất cả các thánh đồ ở trong Âm phủ đều có thể được ra khỏi đó và hợp nhất với thân thể của họ, giờ đây là vinh hiển và
không hay hư nát. Không còn chướng ngại vật nào có thể cản trở, và vấn đề duy nhất bây giờ chính là thời điểm mà Đức Chúa
Trời đã định.
PHÉP LẠ PHỤC SINH
Vậy Còn Âm Phủ Thì Sao?
Nhờ chiến thắng đã được hoàn tất, các thánh của Đức Chúa
Trời sẽ không còn phải vào Âm phủ, nơi Ngài an ủi các thánh đồ trong Cựu Ước, dầu sự tự do của họ bị giới hạn. Kể từ khi Đấng
Christ phục sinh và thăng thiên, họ cũng đã được thăng thiên với Ngài, lên trên hết các tầng trời.
Không chỉ thế, khi rời khỏi Âm phủ, Chúa đã mang những
thánh đồ trong Cựu Ước ra khỏi đó và đem họ đến thiên đàng với Ngài. Cánh cổng Âm phủ không thể thắng được Hội Thánh
của Ngài.
Thật là một biểu tượng tuyệt đẹp. Nhờ trận động đất mà mồ
mả mở tung! Nói cách khác, chiến thắng qua sự chết của Đấng
Cứu Thế đã chạm đến tận “lòng đất” (Ma-thi-ơ 12:40) và phá
hủy những cánh cổng cản trở hành trình của họ.
Chiến thắng trong “lòng đất” vang dội lên bề mặt. Đất
rúng động và đá tảng nứt ra chính là
biểu tượng cho cuộc cách mạng vui
mừng đã được hoàn tất cho các thánh
thời Cựu Ước trong Âm phủ. Vậy nên, chúng ta có thể thấy rằng một
phần của những gì đã được thực hiện
cho linh hồn, biểu tượng qua những
mồ mả mở tung, đã trở thành kinh
nghiệm phước hạnh của những ai chết trong Đấng Christ.
Trong khi đó, những gì đã được hoàn tất cho thân thể, cũng được
tượng trưng qua sự kiện mồ mả mở


Đất rúng động và đá tảng nứt ra
chính là biểu tượng cho cuộc cách mạng vui mừng.

Mọi trở ngại đối với
sự sống lại trọn vẹn
và phước hạnh cho
linh hồn, cũng như
sự sống lại vinh
quang của thân thể
đã bị loại bỏ hoàn toàn.

tung, là điều tất cả Cơ Đốc nhân đang trông chờ. Điều này đã hoàn tất và vẫn là sự thật như đã từng là sự thật. Mọi trở ngại đối với sự sống lại trọn vẹn và phước hạnh cho linh hồn, cũng như sự sống lại vinh quang của thân thể đã bị loại bỏ hoàn toàn, và
Cơ Đốc nhân chỉ trông đợi thời điểm mà Chúa đã định sẵn để được bày tỏ trong vinh quang. Chính sự chết của
Chúa Jêsus Christ đã hoàn tất chiến thắng tuyệt diệu dành cho chúng ta.
Mồ mả ở tung vào lúc nào? Chính xác là ngay sau sự chết của Ngài. Sự
“ngay lập tức” ấy được nhấn mạnh bởi vì những thân thể đã chết vẫn chưa
được sống lại cho đến khi Đấng Christ sống lại vào ngày thứ ba.
Mồ mả mở ra, mặc dầu sự sống lại vẫn chưa diễn ra. Điều này nghĩa là có mối liên hệ trực tiếp giữa sự chết của Đấng Christ và
sự kiện mồ mả mở tung.
Đấng Christ Hủy Phá Quyền Lực
Của Sự Chết
Sự chết của Đấng Christ đã mở tung mồ mả. Sự chết của Ngài
hủy phá quyền lực của sự chết. Quyền lực của sự chết là tội lỗi.
Sự chết bước vào thế gian bởi vì tội lỗi và là cái giá phải trả cho
tội lỗi. Do đó, qua sự chết của Đấng Christ vô tội, Ngài đã gánh
hình phạt tội lỗi thay cho con dân Ngài.
Nhưng sự chết chủ yếu là linh hồn bị phân cách khỏi sự sống của Đức Chúa Trời, sự hư nát của thân thể minh họa bóng sự chết.
Vậy nên, khi Chúa Jêsus chịu chết và gánh thay hình phạt tội lỗi cho con dân Ngài, sự chết của Ngài không chỉ xảy ra trong
thân thể Ngài, mà khủng khiếp hơn trong nỗi đau đớn tột cùng của linh hồn Ngài. Ngài đã bị rủa sả vì chúng ta để chúng ta được thoát khỏi sự rủa sả. Bằng cách này, Ngài đã xóa bỏ hình phạt tội lỗi của chúng ta và khiến chúng ta được thoát khỏi mọi sự kết án.
Do đó, đây chính là mục đích mang tính biểu tượng đằng sau
sự kiện mồ mả mở tung ngay khi Chúa chịu chết. Quyền lực của
tội lỗi đem đến sự chết đã bị phá tan bởi sự chết của Ngài, những
trở ngại ngăn chúng ta có được sự sống đời đời thật sự, cho cả
thân thể và linh hồn, đã hoàn toàn bị xóa bỏ.
Cửa Ngục Mở Ra
Sự chết của Chúa Jêsus đã mở ra những cánh cửa ngục tù, đuổi hết những kẻ canh ngục và ban bằng lối đi. Sự sống lại của Ngài chính là lần đầu tiên dùng đến sự tự do mới.
Sự chết của Chúa đảm bảo cho con dân Ngài về những phước
hạnh của sự sống lại, xóa bỏ mọi trở ngại đến với sự sống mới. Sự phục sinh của Ngài truyền ơn phước ấy trên con dân Ngài.
Sự chết của Chúa Jêsus cho phép chúng ta được thoát khỏi hình phạt của tội lỗi; sự phục sinh của Ngài chính là sự giải cứu.
Sự chết của Chúa Jêsus cho phép chúng ta được tha thứ khỏi tội lỗi; sự phục sinh của Ngài là bằng chứng rằng sự đền trả đã được chấp thuận.


“Ai nghe lời Ta và tin Đấng đã sai Ta
thì được sự sống
đời đời và không bị
phán xét, nhưng
vượt khỏi sự chết
mà vào sự sống” và
“không bao giờ chết”.
Sự chết của Chúa Jêsus mở toang
cửa Âm phủ; sự phục sinh của Ngài
khiến Âm phủ trống không. Sự chết
của Chúa Jêsus khiến mồ mả mở tung; sự sống lại của Ngài khiến thi
thể của các thánh nơi mồ mả được sống lại để bước vào sự sống đời đời
và chẳng hề hư nát!
Đó là quyền năng cứu chuộc trong sự chết của Đấng Christ. “Các mồ mả cũng mở tung” (Ma-thi-ơ 27:52). Nhờ
đó, không còn bất kỳ trở ngại nào cho
bất cứ ai được giải cứu khỏi sự chết
đời đời. Chúa Jêsus phán: “Ai nghe lời Ta và tin Đấng đã sai Ta thì được
sự sống đời đời và không bị phán
xét, nhưng vượt khỏi sự chết mà vào sự sống” (Giăng 5:24), và “không bao giờ chết” (Giăng 11:26).
Tất cả những ai đặt niềm tin nơi Đấng Christ đều được thoát
khỏi sự kết án của tội lỗi trong lương tâm họ và giờ đây họ sống trong địa vị là con cái Đức Chúa Trời, bởi họ đã vượt sự chết mà đến sự sống. Trong lúc này, thân thể hay chết của họ trông
đợi thì giờ Chúa đã định, bởi vì mọi trở ngại đã bị xóa bỏ. Con đường đã được dọn sẵn từ mộ phần đến sự hiện diện của Đức Chúa Trời, nơi không có gì ngoài niềm vui sướng đời đời đang chờ đợi họ.
Công Việc Đã Hoàn Tất
Ngay khi Đấng Christ chết, mồ mả được mở ra. Hãy nhớ điều
đó. Ngay lúc Đấng Christ chết, tất cả tội lỗi của chúng ta đã
được trả xong. Những ngôi mộ không chỉ mở ra một phần; những trở ngại không chỉ được loại bỏ một phần.
Chúng ta không cần phải làm gì khác để nhận lãnh sự tha thứ và chấp nhận từ Đức Chúa Trời. Chúng ta không thể thêm
điều gì vào công việc của Đấng Christ. Trong Ngài, chúng ta được cứu chuộc khỏi tội lỗi ngay trong lúc này và đó là sự cứu rỗi trọn vẹn.

Gô-gô-tha
…các mồ mả cũng mở tung, nhiều thi thể của các
thánh đã qua đời được sống lại và ra khỏi mộ. Sau khi
Đức Chúa Jêsus sống lại, các thánh ấy đi vào thành
thánh và hiện ra cho nhiều người. —Ma-thi-ơ 27:52-53
Phép lạ thứ sáu ở đồi Gô-gô-tha chính là sự sống
lại của các thánh đồ đi cùng với sự sống lại của Chúa
Jêsus Christ. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng một số ngôi mộ đã bị mở tung bởi trận động đất khi Chúa Jêsus trút hơi, những thi thể sống lại sau khi Đấng Christ phục sinh và họ đi vào thành Giê-ru-sa-lem hiện ra cùng nhiều người. Đây là lời tuyên bố về một trong những phép lạ vĩ đại nhất, là thí dụ lạ thường về quyền năng siêu nhiên diệu kỳ.
Những Dấu Hiệu Tự
Minh Chứng
Lời tuyên bố này đi kèm với những
bằng chứng lịch sử, cũng quan trọng
như các sự kiện mầu nhiệm khác. Nó
hòa hợp và giải thích cho phép lạ mồ
mả mở tung, cũng giống như mồ mả
mở tung là kết quả của trận động đất
kỳ diệu. Và trận động đất là phép
lạ tương ứng với sự kiện bức màn bị
xé đôi, và bức màn là câu trả lời cho
tiếng kêu chiến thắng trên thập tự giá
của Đấng Chịu Khổ đã chết và đắc
thắng bóng tối kinh khiếp! Vì vậy, nếu
những phép lạ trước đó ở đồi Gô-gô-
tha đều mang tính lịch sử, để tạo nên

Thi thể của các thánh đã sống lại sau khi Đấng Christ phục sinh, họ ra khỏi mộ và đi vào thành Giêru-sa-lem hiện ra cùng nhiều người.

sự hài hòa thì đây là cách kết thúc duy nhất có thể hiểu được cho
loạt phép lạ vĩ đại này.
Hơn thế nữa, điều này hoàn toàn phù hợp với giáo lý về sự cứu rỗi. Thay vì ngạc nhiên rằng sự phục sinh được nhấn mạnh bởi sự sống lại của các thánh đồ ở khu mộ Gô-gô-tha, khi nghe sự việc này chúng ta sẽ nói rằng: “Sự kiện đó có quyền được diễn ra. Sự kiện này đáng tin cậy vì bày tỏ lời hứa về sự sống lại trong tương lai, khi mọi khu mộ trên thế giới, bất kể nơi nào di hài của các thánh được đặt để, thân thể hay hư nát này sẽ trở nên không hay hư nát, và sự chết chóc sẽ trở thành sự sống đời đời”.
Khi Phao-lô, tác giả của thư I Cô-rinh-tô, nói rằng “bản chất hay hư nát mặc lấy bản chất không hay hư nát”, ông đang muốn nói rằng thân thể xác thịt của chúng ta sẽ được biến đổi trở thành thân thể không bao giờ chết hay hao mòn .
Sự Yên Lặng Lạ Thường
Một lần nữa, chúng ta hãy xem xét sự dè dặt trong lời tuyên
bố này. Trong sự dè dặt ấy, chúng ta thấy dấu hiệu của sự thật, những lời hoài nghi bị buộc phải im lặng, và ngay cả những lời
chỉ trích nặng nề nhất cũng phải bày tỏ sự thán phục. Tác giả
Phúc Âm đã kể câu chuyện tuyệt vời của mình; nhưng chúng
ta cũng có một câu chuyện lạ lùng muốn kể, một câu chuyện
rõ ràng là ít tuyệt vời hơn câu chuyện của ông. Câu chuyện của
chúng ta là sự kinh ngạc rằng vài từ ít ỏi này là tất cả những gì
ông nói.
Ông cho biết rằng khi Chúa Jêsus phục sinh, một số thánh
đồ quá cố đã sống lại, ra khỏi mộ và đi vào thành Giê-ru-sa-lem, hiện ra cùng nhiều người. Nhưng tác giả không nói gì thêm. Những thánh đồ đó là ai? Có tất cả bao nhiêu người? Họ đến nhà của người dân hay chỉ đi trên đường? Họ chỉ xuất hiện một lần, hay nhiều lần trong khoảng thời gian 40 ngày Chúa hiện ra với nhiều người, chúng ta đều không biết. Việc sống lại từ cõi chết tác động gì đến họ? Họ có kể về cõi chết hay việc Đấng Christ đã vào đó? Cuối cùng họ đã biến mất như thế nào và vào lúc nào, hay tiếp tục sống? Những câu hỏi này đều không có câu trả lời, không có nhiều sự công nhận dù mờ nhạt về khả năng những câu hỏi trên được đặt ra.
Tác giả cũng không hề đề cập liệu những thánh đồ sống lại đã chết hay không. Thoạt nhìn, có thể suy ra rằng điều này
được ngụ ý trong việc họ hiện ra với nhiều người, tại sao họ phải xuất hiện, ngoại trừ để người ta biết và công nhận? Các môn
đồ đã nhận ra Môi-se và Ê-li trong sự kiện Chúa Hóa Hình ,
mặc dù họ chưa từng thấy. Chắc chắn Đức Thánh Linh có thể bày tỏ cho họ biết những người xa lạ trước đó. Đức Thánh Linh
có thể làm điều đó cách dễ dàng và thầm lặng hệt như ánh nắng chiếu xuống mặt đất hay ý tưởng mới thoáng qua trong đầu.
Vậy thì chúng ta nên đáp ứng thế nào trước sự dè dặt này? Có truyền thuyết nào trong chuyện hư cấu lại có bối cảnh ngắn gọn như vậy không? Nếu lịch sử được đánh giá theo cách ghi lại các sự kiện thì đây chính là lịch sử. Hơn nữa, đó là lịch sử thiên thượng, bởi vì có sử gia nào không được soi dẫn mà lại tưởng tượng cách dè dặt như vậy? Mong muốn thâm nhập vào những bí mật của thế giới khác là điều không thể kiềm chế nổi. Sự kiện Chúa Jêsus Hóa Hình được ký thuật trong ba sách Phúc Âm (Ma-thi-ơ 17:1-13, Mác 9:2-8, Lu-ca 9:28-36) . Các môn đồ Phi-erơ, Gia-cơ và Giăng đã cùng Chúa Jêsus lên một ngọn núi, tại nơi đó, gương mặt Chúa Jêsus "chói sáng như mặt trời, áo Ngài trở nên trắng như ánh sáng” (MA-THI-Ơ 17:2) . Môi-se và Ê-li đã xuất hiện trên ngọn núi cùng bốn người họ .
Thật ra, phần Kinh Thánh này không chỉ có ý là họ “hiện ra”–không được thể hiện rõ trong bản gốc – nhưng người ta đã nhận ra họ. Kinh Thánh không nói rằng họ được nhận ra theo tên của mình. Điều duy nhất được khẳng định đó là người ta nhận ra họ là những người sống lại từ cõi chết.
Một trong những sự mê tín lâu đời nhất là nói chuyện với người chết. Đó là việc bị cấm trong luật pháp Môi-se . Đó là sự đeo đuổi tai hại vì thiếu hiểu biết trong những thế kỷ đầu tiên. Tuy nhiên trong thời đại tri thức hiện nay, tập tục đó xuất hiện trở lại, khi con người nghĩ rằng cuối cùng họ đã hiểu biết trọn vẹn về sự sống.
Thuật gọi hồn, hay tìm cách giao tiếp với người chết, cũng được gọi là thuật bói toán . Điều này rõ ràng bị cấm trong Luật Pháp
Môi-se (LÊ-VI KÝ 19:26, PHỤC TRUYỀN 18:10) .
Vì vậy, tôi cho rằng sự yên lặng trong phân đoạn này cũng
tuyệt vời như chính phép lạ đó vậy. Không ai viết về một phép
lạ lớn lao mà nói ít như vậy.
Bản chất sự sống lại của các thánh đồ là gì? Có hai điều được
mô tả trong Kinh Thánh. Chúng ta đã biết đến sáu trường hợp
được phục hồi sự sống. Con trai của góa phụ Sa-rép-ta (I Các Vua 17), con trai của người nữ Su-nem (II Các Vua 4), người chết sống lại khi chạm đến hài cốt của Ê-li-sê (II Các Vua 13:20-21), con gái của Giai-ru (Lu-ca 8:40-56), con trai của góa phụ Na-in (Lu-ca 7:11-15) và La-xa-rơ (Giăng 11). Trong từng trường hợp trên, đó chỉ là sự hồi sinh của thân thể tự nhiên mà sẽ lại chết, và trong những trường hợp đó, chúng ta không thể phủ nhận rằng họ đã chết một lần nữa.
Sự Phục Sinh
Hơn nữa, I Cô-rinh-tô 15 nói về thân thể phục sinh hoàn toàn khác biệt được hứa cho chúng ta là những người trông đợi
PHÉP LẠ PHỤC SINH
ngày Chúa tái lâm. “Gieo xuống là nhục, nhưng sống lại là vinh; gieo xuống là yếu đuối, nhưng sống lại là mạnh mẽ; gieo xuống là thân thể vật chất, nhưng sống lại là thân thể thuộc linh”
(I Cô-rinh-tô 15:43-44). Đó chính là sự phục sinh thật – sự sống
lại thật sự từ cõi chết.
Nhưng chúng ta nên đặt trường hợp những thánh đồ sống lại ra khỏi mồ mả vào loại nào? Phải chăng những thân thể đó
là thí dụ về sự sống lại được mô tả trong I Cô-rinh-tô 15 – thân
thể thuộc linh, không hư nát và sống mãi? Hay đó chỉ là thân thể
tự nhiên được sống lại trong đời này, giống như La-xa-rơ cùng
nhiều người khác mà chúng ta đã nhắc đến. Kinh Thánh có cho chúng ta câu trả lời không?
Trong I Cô-rinh-tô 15, chúng ta được biết rằng tất cả những
ai thuộc về Đấng Christ sẽ sống lại trong thân thể phục sinh
được mô tả trong phân đoạn đó (c.22). Tuy nhiên, chúng ta đọc được rằng “mỗi người theo thứ tự riêng của mình” (c.23), mỗi một người trong “tất cả” sẽ được sống lại theo thứ tự.
Và thứ tự đó là gì? “Đấng Christ là trái đầu mùa ; đến ngày
Đấng Christ hiện ra, những người thuộc về Ngài sẽ sống lại” (c.23). Đấng Christ sẽ sống lại trước nhất, và Ngài sống lại trong thân thể phục sinh cuối cùng – sau đó, khi Chúa tái lâm, mỗi người trong “tất cả” chúng ta, là những người thuộc về Ngài, sẽ được sống lại giống như vậy.
Hãy lưu ý điều đó. Sứ đồ Phao-lô không nói rằng chỉ những người chưa từng sống lại trước đó mới được sống lại khi Đấng Christ tái lâm. Ông dùng từ ngữ rất rõ ràng và chính xác –“những người thuộc về Ngài” – không có ngoại lệ nào cả. Tất cả những người thuộc về Đấng Christ sẽ được sống lại, tất cả những
Sự Sống Lại Ở Khu Mộ Gô-gô-tha
người thuộc về Ngài trải mọi thời đại. Nhưng ông nói thêm: “mỗi một” – từng người – “theo thứ tự”, và thứ tự được giải thích là “Đấng Christ, trái đầu mùa”, và chỉ khi “Ngài hiện ra”.
Phao-lô miêu tả sự sống lại của Chúa Jêsus là “trái đầu mùa” .
Những tín hữu Do Thái biết rõ ý nghĩa của hình ảnh mà Phao-lô muốn nhắc đến . Trước khi thu hoạch mùa vụ chính, những người
nông dân Do Thái sẽ đi ra đồng lúa và thu hoạch một số lượng nhỏ .
Họ sẽ đem phần đó đến dâng tại
với Đức Chúa Trời và là một dấu hiệu bày tỏ lòng tin của họ rằng vụ mùa bội thu sẽ sớm được thu hoạch . “Trái đầu mùa” được thu hoạch trước phần còn lại của vụ mùa .
Hãy để ý sự cẩn thận của ông khi nói với độc giả rằng thứ tự này sẽ ảnh hưởng đến tất cả mọi người trải mọi thời đại, là những người được dự phần vào sự sống lại ấy.
Như vậy, có thể thấy rằng, không ai trong số những người
thuộc về Đấng Christ nhận được thân thể thuộc linh đời đời
cho đến khi Chúa tái lâm. Những thánh đồ ở khu mộ Gô-gôtha sống lại ra khỏi mồ mả, nhưng chỉ là hồi sinh trong thân
thể tự nhiên. Họ vẫn đang chờ đợi sự sống lại thực sự của thân thể khi tất cả thánh đồ trải mọi thời đại đều được sống lại với Đấng Christ. Không ai được sống lại trước ai, không ai được trở nên trọn vẹn trước ai. Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta điều tuyệt vời hơn, và những thánh đồ sống lại ở khu mộ Gô-gô-tha sẽ không được trọn vẹn trước chúng ta.
Chúa đang muốn dạy dỗ chúng ta điều gì? Ngài muốn dạy chúng ta rằng sự sống lại cuối cùng là sự thật và là điều chắc chắn. Lời dạy của Ngài mang tính biểu tượng. Sự sống lại của
PHÉP LẠ PHỤC SINH
những thánh đồ ở đồi Gô-gô-tha báo trước về vinh quang vĩ
hơn sẽ đến. Đó không phải là sự sống lại cuối cùng, nhưng là sự hồi sinh; không phải là điều sẽ đến, nhưng là hình bóng cho
điều đó. Tuy vậy, đó là hình bóng quan trọng, chỉ bởi sự toàn năng của Chúa. Đây là ý nghĩa lớn hơn đằng sau sự sống lại: họ là một sự “diễn tập” cho khung cảnh vinh quang hơn sẽ đến. Chúa đã nhiều lần bảo đảm với chúng ta về vinh quang phục sinh sẽ đến, nhưng tại đây, Ngài chứng minh điều đó cho chúng ta. Khi Đấng Christ hoàn tất công việc của Ngài và đến lúc Ngài rời thế gian, sự sống lại cuối cùng được hé lộ trong quy mô nhỏ, nhưng với quyền năng đủ để chúng ta tin rằng Ngài sẽ làm thành điều đó trong tương lai. Đó là sự bày tỏ về mục đích và quyền năng của Ngài, là lời hứa và đảm bảo về sự tái lâm của Đấng Cứu Thế để được vinh hiển trong các thánh đồ phục sinh.
Mục Đích Của Đức Chúa Trời
Chúng ta không biết Đức Chúa Trời có mục đích nào khác cho họ hay không. Ít nhất đây chính là mục đích của Ngài. Khi
Chúa Jêsus phán: “Ta là sự sống lại và sự sống” (Giăng 11:25) và Ngài chứng minh chân lý này bằng việc kêu La-xa-rơ sống lại, thì bằng chứng không nằm ở chỗ La-xa-rơ sống lại trong thân thể nào. I Cô-rinh-tô 15 giải thích Chúa Jêsus là sự sống lại và sự sống có ý nghĩa gì. Nhưng bằng chứng được bày tỏ qua việc kêu La-xa-rơ sống lại trong thân thể tự nhiên – hình bóng của sự phục sinh thật – bày tỏ rõ ràng quyền năng vô hạn cần thiết cho cả hai sự sống lại. Thật vậy, xem xét cả tính lịch sử và tính biểu tượng là yếu tố quan trọng trong chuỗi phép lạ tại đồi Gô-gô-tha. Ba giờ đồng
hồ tối tăm, dù có thật, nhưng là biểu tượng. Bức màn bị xé đôi từ trên xuống dưới hệt như vết cắt từ lưỡi dao người thợ thủ công, cũng là biểu tượng. Trận động đất làm đá tảng vỡ ra là biểu tượng. Mồ mả mở tung cũng là biểu tượng. Vải liệm của Chúa Jêsus được xếp gọn gàng là bằng chứng cho Giăng về sự sống lại
của Chúa, đó cũng là biểu tượng. Và sự sống lại của các thánh
đồ từ cõi chết – là sự thật sống động nhưng cũng là biểu tượng –
đã làm trọn vẹn chuỗi phép lạ được sắp xếp hài hòa.
Nền Tảng Cho Sự Tin Quyết
Với khung cảnh quyền năng đó, chúng ta có sự tin quyết hết sức mạnh mẽ vào sự sống lại cuối cùng! Khi một sự kiện thực sự xảy
ra được hiểu là tượng trưng, thì tính biểu tượng của nó không
chỉ thể hiện bằng lời mà còn là hành động.
Một trong những điều tuyệt vời nhất mà Chúa Jêsus đã phán
là: “Ta là cây nho, các con là cành” (Giăng 15:5). Nếu họa sĩ vẽ
bức tranh cây nho và cành, các bạn chắc hẳn sẽ hình dung được
mối liên hệ giữa Đấng Christ và các tín hữu, nhưng đó vẫn chỉ
là bức vẽ. Nhưng hãy mường tượng bạn đang nhìn một cây nho
và nhận thức rằng Chúa đã trồng nó với mục đích cho bạn hiểu về mối liên hiệp giữa bạn với Ngài. Hãy nghĩ xem nhận thức của bạn về mối liên hiệp giữa Đấng Christ và các tín hữu sẽ tuyệt vời đến dường nào!
Cũng giống như vậy, chiếc áo trắng được nhắc đến nhiều lần trong sách Khải Huyền, dù là biểu tượng cho vinh quang của sự sống lại cuối cùng, cũng chỉ là hình ảnh, bởi chúng chưa thật sự tồn tại. Nhưng những sự kiện xảy ra tại khu mộ Gô-gô-tha là thí dụ thực tế về sự chết bị tiêu diệt trong thời điểm cụ thể và
PHÉP
sự sống tự nhiên hồi sinh từ phần mộ – thí dụ về sự toàn năng
của Đức Chúa Trời hành động giữa sự suy tàn của con người và mang lại sự phục hồi. Những thánh đồ sống lại đi trên đường
phố Giê-ru-sa-lem được Đức Chúa Trời định là đại diện, là hình bóng về vinh quang đời đời và bất diệt, nhưng vì là những sự kiện có thật, họ cũng chứng minh cho sự chắc chắn của những gì họ đại diện.
Kế Hoạch Vĩ Đại
Hơn nữa, chúng ta cảm thấy thật ấn tượng trước kế hoạch vĩ đại của Đức Chúa Trời! Khi chúng ta nghĩ rằng những thánh đồ đó
không có thân thể “gieo xuống là yếu đuối” và “sống lại là mạnh mẽ” (I Cô-rinh-tô 15:43), mục đích của Đức Chúa Trời khi làm cho sự sống lại cuối cùng trở thành biểu tượng đẹp đẽ về sự hiệp nhất với Thân Thể Đấng Christ, là hội thánh, được sáng tỏ.
“Những người thuộc về Ngài” (I Cô-rinh-tô 15:23). Không có chi thể nào trong Thân được vinh hiển trước chi thể khác. Mắt, tay, chân, chi thể lớn nhất hay nhỏ nhất, mặc dù di hài nằm dưới lớp tuyết của Greenland hay vùng đất nắng cháy của Châu Phi, chúng sẽ cùng nhau bước vào sự sống đời đời trọn vẹn. Lúc đó, cả Thân Thể, đến từ mọi thời đại, sẽ xuất hiện cùng lúc trong sự hài hòa trọn vẹn của vinh quang và vẻ đẹp. Một bài học khác là chỉ duy trong sự giải cứu của Đấng Christ, con dân Ngài mới được giải thoát. Những thánh đồ tại đồi Gô-gô-tha đã sống lại từ cõi chết chỉ sau khi và bởi v ì chính Đấng Christ đã sống lại. “Sau khi Đức Chúa Jêsus sống lại, các thánh ấy đi vào thành thánh và hiện ra cho nhiều người” (Ma-thi-ơ 27:53).
Mặc dù sự sống lại của họ không phải là sự sống lại cuối cùng, và thân thể hồi sinh của họ chưa được tạo dựng như thân thể phục sinh vinh hiển của Ngài, nhưng họ vẫn sống trong thân
thể hồi sinh, biểu tượng tuyệt vời cho sự sống lại cuối cùng. Vì
là biểu tượng nên tác giả chủ ý đặt họ ngay sau sự phục sinh của
Đấng Christ. Họ ra khỏi mồ mả, có thể nói, theo sau Chúa Jêsus.
Họ theo gót chân Ngài, như ý nghĩa theo sau từ ngữ, như tầm
nhìn theo sau ánh sáng.
Nói cách khác, chỉ bởi việc hủy phá sự rủa sả của tội lỗi và
đắc thắng bằng chính Ngài, Chúa Jêsus Christ đã xóa bỏ tội lỗi
của con dân Ngài. Bởi vì Ngài là Đấng được chọn để gánh lấy
tội lỗi cho tất cả chúng ta, nếu Ngài không bày tỏ sự công chính
trước mặt Cha qua sự chịu khổ của Ngài, thì chúng ta sẽ không bao giờ được xưng công bình bởi đức tin. Nếu Ngài không sống
lại thì chúng ta cũng không thể sống lại. Vậy nên, con dân Chúa
ở trong Ngài và trở nên một cùng Ngài. Sự chết của Ngài là sự
chết của họ; sự sống của Ngài là sự sống của họ. “Vì Ta sống, thì các con cũng sống” (Giăng 14:19).
Thật là sự đảm bảo lớn lao về cơ nghiệp mà chúng ta được hứa ban! Chúng ta được dự phần với Đấng Christ trong sự sống của Ngài. Thậm chí giờ đây “sự sống của [chúng ta] đã được giấu với Đấng Christ trong Đức Chúa Trời” (Cô-lô-se 3:3) và đến lúc “Ngài sẽ biến hóa thân thể thấp hèn của chúng ta trở nên giống như thân thể vinh quang của Ngài” (Phi-líp 3:21).
Mọi thánh đồ – bởi vì tất cả những ai tin Chúa Jêsus đều là thánh đồ – sẽ sống lại để hưởng sự sống đời đời và sẽ chẳng hề bị kết án.
Tác giả Giám mục William Rufus Nicholson với văn bằng tiến sĩ thần học (1822-1901) là mục sư tại nhà thờ Thánh Phao-lô, Philadelphia, giám mục của hội thánh Tân Giáo Cải Chánh, và là viện trưởng của Chủng viện Tân Giáo Cải Chánh ở Philadelphia. Những bài giảng tuyệt vời được sưu tầm trong quyển sách này được xuất bản lần đầu tiên trong tờ Nguyệt San của Viện Thánh Kinh Moody.
Biên tập viên Dan Schaeffer là tác giả từng nhận được giải thưởng, ông cũng là mục sư của hội thánh Cộng đồng Shoreline ở Santa Barbara, California. Ông là tác giả của nhiều quyển sách như Tìm Kiếm Tinh Thần Thật Sự của Lễ Giáng Sinh, Những Thời Khắc Quyết Định, Khi Đức Tin và Quyết Định Xung Đột .