

LẠC MẤT
Tái khám phá thiết kế của
Đức Chúa Trời về tính dục


Lời mở đầu
Thiên Đường Lạc Mất
Tái khám phá thiết kế của Đức Chúa Trời về tính dục
Sức mạnh của tính dục là rất lớn. Chủ
đề về tình dục luôn đắt khách. Các công ty thương mại sử dụng tình dục để thu hút khách hàng mua đủ các loại sản phẩm, từ quần áo, mỹ phẩm đến ô tô và các kỳ nghỉ. Chúng ta bị tấn công dồn dập với những hình ảnh tình dục và khêu gợi trên tạp chí, phim ảnh và truyền hình, trong âm nhạc, trên các biển quảng cáo và nhất là trên Internet. Nói
một cách đơn giản, chúng ta sống trong một xã hội tràn ngập tình dục và tự thỏa mãn.
Trong các trang sách tiếp theo, chúng ta sẽ xem xét món quà tình dục tốt đẹp mà Đức Chúa Trời ban
trong bối cảnh câu chuyện vĩ đại của Kinh Thánh. Nhờ đó, chúng ta có thể hiểu được mục đích ban đầu của Đức Chúa Trời và những thách thức mà chúng ta tiếp tục đối mặt vì tội lỗi đã làm méo mó tất cả những gì Đức Chúa Trời thiết kế.
Hãy nhớ rằng: Đạo đức tình dục không chỉ là tránh những điều tội lỗi và sai trái, mà còn là trân quý
điều quý giá, vì ích lợi của chúng ta và vì vinh quang của Đức Chúa Trời.
Gary Inrig
THIÊN ĐƯỜNG LẠC MẤT
nội dung
Chương 1
Thiên Đường Lạc Mất
Chương 2
Trở Lại Buổi Ban Đầu
Chương 3
Tội Lỗi Biến Ý Thích Cá Nhân
Thành Điều Quan Trọng
Chương 4
Chương 5
Không Thể Quay Lại…
GIÁM ĐỐC BIÊN TẬP: J.R. Hudberg
ẢNH BÌA: Ira Heuvelman-Dobrolyubova qua Getty Images
THIẾT KẾ BÌA: Stan Myers
THIẾT KẾ NỘI DUNG: Steve Gier
Hình ảnh trong sách: (tr.1) Ira Heuvelman-Dobrolyubova qua Getty Images; (tr.5) Stella Bogdanic qua RGBStock.com; (tr.9) PixelAnarchy qua Pixabay.com;(tr.15) LoggaWiggler qua Pixabay.com; (tr.21) Dorota Kaszczyszyn qua FreeImages.com và Pezibear via Pixabay.com; (tr.27) Bjorn de Leeuw qua FreeImages.com.
Phần Kinh Thánh được trích dẫn từ Bản Truyền thống Hiệu đính, bản quyền © 2010 bởi
Liên hiệp Thánh Kinh hội. Đã được phép sử dụng. Bản quyền được bảo lưu.
©2022 Our Daily Bread Ministries Vietnam. Bản quyền được bảo lưu.
Chuyển ngữ: Linh Chi
Biên tập: Our Daily Bread Ministries Vietnam
© 2023 Our Daily Bread Ministries Vietnam. Bản quyền được bảo lưu.
Vietnamese Discovery Series “Paradise Lost"

Chương 1Thiên Đường Lạc Mất
Đi bộ qua hẻm núi Siq dẫn đến thành cổ Petra ở
đất nước Jordan thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời. Hẻm núi này dài khoảng 1,5km và rộng thường chưa tới 6m, được nối với các ngách đường nơi từng đặt các vật thể linh thiêng, cũng như những tàn tích còn sót lại của các kênh nước và các tháp canh từ khoảng hai ngàn năm trước, khi thành phố với ba mươi nghìn dân cư sinh sống này phát triển rất hưng thịnh trong vùng sa mạc.
Khi chúng tôi băng qua hẻm núi này, đột nhiên hướng dẫn
viên gọi chúng tôi dừng lại, bảo chúng tôi đứng thành một hàng, rồi đặt tay lên vai của người phía trước, sau đó nhắm mắt lại và bước về phía trước cho đến khi anh ấy bảo chúng tôi mở mắt ra.
Khi đó, khung cảnh chúng tôi mong chờ hiện ra trước mắt – có thể nhìn thấy thông qua một khe hẹp ở cuối hẻm núi. Tòa nhà
Kho Báu nổi tiếng khắc sâu vào tảng đá hoa hồng đỏ của hẻm núi cao. Đó là cái nhìn đầu tiên của chúng tôi về “thành phố hoa hồng đỏ rất lâu đời”.
Bất kể bạn đã từng thấy khung cảnh này qua các bộ phim hoặc hình ảnh, đó vẫn là cảnh tượng choáng ngợp đến mức tưởng chừng như ngừng thở. Khi bạn đi qua phần còn lại của hẻm núi, bạn sẽ không ngừng tự hỏi những người Nabatea đã sống thế nào ở vùng sa mạc này hàng ngàn năm trước. Bất chấp sự cằn cỗi của môi trường xung quanh, cộng đồng này đã phát triển mạnh mẽ cho đến khi một loạt các trận động đất mạnh xảy ra vào năm thứ 6 SC đã khiến thành phố bị bỏ hoang.
Trong những năm qua, tôi có đặc ân được đến thăm nơi này và những tàn tích ấn tượng khác của thế giới cổ đại, chẳng
hạn như Đấu trường La Mã ở Rome, đền Parthenon ở Athens, Masada ở Israel và thành Ê-phê-sô ở Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay.
Ngay cả khi ở trong tình trạng lộn xộn, những tàn tích này vẫn nguy nga tráng lệ và là bằng chứng cho những gì tốt đẹp đã từng tồn tại nhưng không còn nữa. Vẫn có thể nhìn thấy vinh quang qua những gì còn sót lại, nhưng đây là vinh quang đã bị gãy đổ, bị hỏng hóc, bị méo mó và bị hư hại.
Vinh quang bị gãy đổ, bị hỏng hóc, bị méo mó và bị hư hại –điều này làm tôi liên tưởng đến chính cuộc đời của mỗi chúng ta. Cụ thể, như trong chủ đề của tập sách này, chúng ta phải vật lộn với ham muốn tình dục sai lệch và bất khiết. Điều này đến từ đâu?
THIÊN
Nếu Đức Chúa Trời dựng nên con người theo hình ảnh Ngài và hôn nhân là món quà đến từ Ngài, vậy thì điều gì đã xảy ra? Nếu như tình dục Chúa ban cho là tốt đẹp và thánh khiết, thì tại sao nó lại trở thành nguồn gốc của rất nhiều chuyện đau lòng, tội lỗi, xấu hổ và nhiều nan đề của chúng ta? Tại sao điều tốt đẹp lại bị méo mó theo nhiều cách khác nhau và trở thành nguồn gốc của các thói quen biến chúng ta thành nô lệ? Tại sao hôn nhân và các mối quan hệ thường gây ra thất vọng và khó khăn hơn là đem đến sự viên mãn? Tại sao chúng ta chiến đấu chống lại những cám dỗ tương tự hết lần này đến lần khác?
Kinh Thánh bày tỏ rõ ràng rằng tình dục là món quà Đức Chúa
Trời ban, là phước lành trong hôn nhân mà Đức Chúa Trời ban cho con người vì mục đích sinh sản, gắn kết, biết nhau, yêu nhau và mang đến niềm vui cho nhau .
Chúng ta sẽ không thể tìm ra giải pháp phù hợp nếu không
xác định được chính xác vấn đề. Nếu gốc rễ của những tranh
chiến tình dục chủ yếu nằm ở chỗ thông tin hay kiến thức, thì chúng ta nên tìm đến nghiên cứu hoặc học vấn để có câu trả lời. Nếu các vấn đề của chúng ta bắt nguồn từ áp lực xã hội và số đông nắm quyền, chúng ta nên tìm đến những người giải phóng hoặc những nhà cách mạng để giúp mình thoát khỏi gông cùm này. Nhưng nếu vấn đề gốc rễ của chúng ta là từ tâm linh, thì chúng ta cần nhìn vượt xa khỏi những điều này và tìm đến chính Đức Chúa Trời.
Do đó để tìm câu trả lời, chúng ta cần quay lại buổi ban đầu, từ chỗ mà mọi thứ bắt đầu sai trật. Chúng ta cần sự bày tỏ chân thực rõ ràng của Kinh Thánh về sự phức tạp của bản năng tình dục con người sau khi sa ngã. Sự chân thực này sẽ giúp chúng
ta tránh khỏi việc nhìn nhận vấn đề cách ngây thơ và đơn thuần, cũng như những lời hứa hẹn dối trá và nông cạn về các giải pháp cho những tranh chiến của chúng ta. Sự chân thực đó sẽ thách thức cám dỗ lý tưởng hóa và thần tượng hóa khoái lạc và tình dục, với niềm tin khờ dại rằng những điều này có thể giải phóng
chúng ta. Sự quân bình của Kinh Thánh cũng sẽ giữ chúng ta tránh xa một kiểu phản ứng khước từ bản chất vật lý và tự nhiên của mình. Sự sa ngã làm méo mó ý định của Đức Chúa Trời về
tình dục cũng giống như nó bóp méo mọi thứ khác. Nhưng bất chấp sự hư hoại về tính dục của chúng ta thì sự tốt lành thật sự vẫn còn.
Sự sa ngã chỉ về giây phút tội lỗi bước vào thế giới bởi vì hành
động bất tuân đầu tiên của A-đam và Ê-va khi họ ăn trái của cây biết
điều thiện và điều ác .
THIÊN ĐƯỜNG LẠC MẤT

Chương 2
Trở Lại Buổi Ban Đầu
Hầu như không có sự kiện nào trong Kinh Thánh có hậu quả kéo dài như sự kiện được ghi lại trong Sáng Thế Ký 3. Những sự kiện này đã định hình và tiếp tục định hình cuộc sống của mỗi con người; và chúng ta không thể nào hiểu được Kinh Thánh, lịch sử nhân loại, hay cuộc sống của chính chúng ta nếu không có các sự kiện được ghi lại trong Sáng Thế Ký 3.
Việc A-đam và Ê-va, cặp vợ chồng đầu tiên bị cám dỗ được ghi lại trong chương này là một sự kiện lịch sử. Nhưng đó
không chỉ là câu chuyện của họ mà
còn là câu chuyện của chính chúng
ta. Chúng ta không những gánh chịu
hậu quả từ những lựa chọn của họ, mà Sa-tan cũng sử dụng chiến lược
cám dỗ tương tự với mỗi thế hệ sau này. Vì vậy, chúng ta có thể đọc Sáng
Thế Ký 3 để hiểu rõ hơn các chiến
thuật của kẻ cám dỗ và bản chất của những sự quyến rũ đến với chúng ta mỗi ngày. Tuy nhiên, đó không phải
là mục đích chính của tập sách nhỏ này. Ở đây chúng ta đang xem xét
phân đoạn này để tìm hiểu về những
ảnh hưởng của tội lỗi trên tính dục
của chúng ta.
Sáng Thế Ký 3 là một phân đoạn
đầy tính thần học, với sự xuất hiện
của tội lỗi, sự chết xâm nhập vào cuộc sống con người, những tia sáng đầu

Chúng ta không
thể nào hiểu được Kinh Thánh, lịch sử nhân loại, hay cuộc sống của chính mình nếu
không có các sự kiện được ghi lại trong Sáng Thế Ký 3.

tiên từ lời hứa cứu chuộc của Đức Chúa Trời, cách nhân loại
đối mặt với hậu quả của tội lỗi và cuộc sống trong một thế giới sa ngã. Tuy nhiên, cần phải lưu ý một điểm quan trọng là hoàn
toàn không có bất kỳ gợi ý nào cho thấy rằng tội lỗi đầu tiên của con người là tội lỗi tình dục hoặc có liên quan đến hành vi tình dục sai trái. Tội lỗi ban đầu không phải là tội lỗi tình dục, như những gì một số người đã nhận định sai. Nhưng đúng là tội lỗi của A-đam và Ê-va đã làm cho ý định của Đức Chúa Trời về hôn nhân và tính dục bị hủy hoại và bị phá hỏng.
Ở phần kết thúc câu chuyện sáng tạo, Kinh Thánh chép:
“A-đam và vợ, cả hai đều trần truồng nhưng không thấy ngượng ngùng” (Sáng Thế Ký 2:25). Sự nhận biết và vui hưởng tình dục trong bối cảnh hôn nhân đầu tiên được xác định là vinh quang đỉnh cao của công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời. Chính
Sáng Thế Ký 1 và 2 là hai góc nhìn về công việc sáng tạo của Đức
Chúa Trời . Sáng Thế Ký 2 ghi lại những chi tiết cụ thể về việc dựng
nên loài người, phù hợp với Sáng Thế Ký 1, ghi lại bức tranh rộng
hơn về việc Đức Chúa Trời dựng nên vũ trụ và trái đất nói riêng .
Đức Chúa Trời đã tuyên bố rằng: “mọi việc Ngài đã tạo dựng thật rất tốt đẹp” (Sáng Thế Ký 1:31).
Sự mô tả này về cặp vợ chồng đầu tiên, những người mang
hình ảnh của Đức Chúa Trời, có ý nghĩa về tình dục rõ ràng khi
họ kinh nghiệm được niềm vui thánh khiết trong sự kết hiệp
với nhau về cả thể xác lẫn tâm hồn, trong khuôn khổ hôn nhân
mà Đức Chúa Trời ban. Tình dục thánh sạch của họ là lời kêu
gọi đầy sức hút để tiến đến một mối liên hệ thân mật hơn khi họ
vui thích về nhau. Họ đứng trước mặt nhau trong khu vườn mà
Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho họ. Ở đó không hề có sự xấu hổ
hay sợ hãi rằng vợ hoặc chồng mình có điểm nào không xứng đáng hoặc không trọn vẹn. Người phụ nữ đứng trước người đàn ông của mình trong vẻ đẹp nữ tính do Đức Chúa Trời ban cho; người đàn ông đứng trước người phụ nữ của mình trong vẻ đẹp nam tính mà Đức Chúa Trời thiết kế. Cả hai đến gần nhau trong phẩm giá, sự hòa hợp và thể xác thánh khiết, giúp nhau trở nên trọn vẹn và bổ sung cho nhau cách tuyệt vời.
Đáng buồn thay, đó không phải là cách câu chuyện kết thúc, và Sáng Thế Ký 3 ghi lại dấu vết đau buồn từ những gì tốt đẹp trước đó đến tình trạng hiện tại.
1Trong các loài thú đồng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã tạo nên, rắn là loài quỷ quyệt hơn cả. Rắn nói với người nữ: “Có thật Đức Chúa Trời đã dặn các người không được ăn trái các cây trong vườn sao?” 2 Người nữ nói với con rắn: “Chúng tôi được ăn trái của các cây trong vườn, 3nhưng về trái của cây trồng giữa vườn, Đức Chúa Trời đã phán: ‘Các con không được ăn,cũng đừng
đụng chạm đến trái cây ấy, kẻo các con sẽ chết’”. 4Con rắn
nói với người nữ: “Các người chắc chắn không chết đâu!
5Vì Đức Chúa Trời biết rằng khi nào các người ăn trái cây đó
thì mắt mở ra, và các người sẽ giống Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác.”
6Khi người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt
và quý vì làm cho mình khôn ngoan, thì hái và ăn, rồi trao cho
chồng đang đứng bên cạnh; chồng cũng ăn nữa. 7 Bấy giờ mắt cả
hai người đều mở ra và nhận biết mình trần truồng. Họ kết lá
cây vả làm khố che thân.
8Khi nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi trong vườn lúc
chiều mát, A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn
để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời. 9Giê-hô-va Đức Chúa
Trời kêu A-đam và hỏi: “Con ở đâu?” 10A-đam thưa: “Nghe tiếng Chúa trong vườn, con sợ nên đi trốn,vì con trần truồng.” 11Đức Chúa Trời hỏi: “Ai đã chỉ cho con biết mình trần truồng? Có phải con đã ăn trái cây mà Ta ra lệnh cấm ăn đó không?”
12 A-đam thưa: “Người nữ mà Chúa đặt bên con đã cho con trái cây đó và con đã ăn rồi.” 13Giê-hô-va Đức Chúa Trời hỏi người nữ: “Con đã làm gì vậy?” Người nữ thưa: “Con rắn đã lừa dối con và con đã ăn rồi.”
14Giê-hô-va Đức Chúa Trời quở trách con rắn: “Vì mầy đã làm điều đó
Nên trong tất cả các loài gia súc và thú đồng,
Chỉ có mầy bị nguyền rủa;
Mầy sẽ bò bằng bụng
Và ăn bụi đất trọn đời.
15Ta sẽ làm cho mầy và người nữ,
Dòng dõi mầy và dòng dõi người nữ thù nghịch nhau.
Người sẽ giày đạp đầu mầy,
Còn mầy sẽ cắn gót chân người.”
16Ngài phán với người nữ:
“Ta sẽ gia tăng nhiều nỗi nhọc nhằn khi con mang thai,
Và thêm nhiều đau đớn mỗi khi con sinh đẻ.
Tuy nhiên, con vẫn ước muốn sống bên chồng,
Và chồng sẽ cai trị con.”
17 Ngài phán với A-đam:
“Vì con đã nghe theo lời vợ,
Ăn trái cây mà Ta đã ra lệnh cấm ăn,
Nên đất đai sẽ vì con mà bị nguyền rủa;
Con phải khổ nhọc suốt đời mới có miếng ăn từ đất sinh ra.
18Đất sẽ sinh gai góc và cây tật lê,
Và con sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng ruộng.
19Con phải làm đổ mồ hôi trán
Mới có miếng ăn
Cho đến ngày con trở về đất, Là nơi con từ đó mà ra.
Vì con là cát bụi,
Con sẽ trở về với cát bụi.”
20A-đam gọi vợ là Ê-va vì bà là mẹ của cả loài người.
21Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy da thú kết thành chiếc áo dài cho
vợ chồng A-đam rồi mặc vào cho họ.
22Giê-hô-va Đức Chúa Trời nghĩ: “Nầy, loài người đã trở nên
một bậc như Chúng Ta, biết phân biệt điều thiện và điều ác. Vậy bây giờ hãy coi chừng, kẻo loài người đưa tay hái trái cây sự sống mà ăn và được sống đời đời chăng.” 23Vì vậy, Giê-hô-va Đức
Chúa Trời truyền cho loài người ra khỏi vườn Ê-đen để cày xới đất đai, là nơi con người từ đó mà ra. 24Ngài đuổi loài người ra khỏi vườn. Tại phía đông vườn Ê-đen, Ngài đặt các chê-ru-bim với thanh gươm sáng chói, xoay mọi hướng, để canh giữ con đường đi đến cây sự sống. (Sáng Thế Ký 3)

Chương 3 Tội Lỗi Biến Ý Thích
Cá Nhân Thành
Điều Quan Trọng
ức Chúa Trời có một kế hoạch tuyệt vời cho
t ình dục và hôn nhân của chúng ta. Sa-tan lại có một kế hoạch khác. Kinh Thánh không trả lời nhiều câu hỏi mà chúng ta thắc mắc về bản chất lạ thường của con rắn và là hiện thân của ma quỷ. Nguồn gốc của con rắn vẫn còn bí ẩn. Dù vậy, tiếng nói của Sa-tan qua lời của con rắn khi nó quyến rũ Ê-va là điều chắc chắn. Và sẽ hữu ích để xem xét phương cách dụ dỗ của Sa-tan, đặc biệt khi chúng ta gặp phải những cám dỗ tương tự trong cuộc chiến về sự thánh khiết trong tình dục.
Bước đầu tiên là nó đã cắt xén Lời của Đức Chúa Trời. Đức
Chúa Trời phán “Con được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn, nhưng về trái của cây biết điều thiện và điều ác thì con không được ăn” (Sáng Thế Ký 2:16-17). Trong lời của Sa-tan, sự chu cấp rời rộng và rõ ràng của Đức Chúa Trời yêu thương đã bị bóp méo thành sự ngăn cấm độc đoán của một người keo kiệt bủn xỉn: “Có thật Đức Chúa Trời đã dặn các người không được ăn trái các cây trong vườn sao?” Lời mỉa mai của nó nhắm vào
sự tốt lành và khôn ngoan của Đức Chúa Trời, cũng như biến
Lời của Đức Chúa Trời thành một chủ đề để tranh luận. Ê-va lẽ
ra phải dứt khoát phủ nhận câu hỏi này. Nhưng bà đã suy xét lời
Đức Chúa Trời một cách thiếu thận trọng, bà cường điệu điều
Ngài ngăn cấm (“đừng chạm đến trái cây ấy”) và giảm nhẹ lời
cảnh báo của Ngài (“kẻo các con sẽ chết”).
Bước thứ hai của Sa-tan là làm xói mòn bản tính của Đức Chúa
Trời. Nó nói: “Các người chắc chắn không chết đâu! Vì Đức
Chúa Trời biết rằng khi nào các người ăn trái cây đó thì mắt
mở ra, và các người sẽ giống Đức Chúa Trời, biết điều thiện và
điều ác”. Thách thức của Sa-tan rất trực diện: Đức Chúa Trời
không chân thật và Ngài đang ghen tị. Những lời đe dọa của
Ngài là không có giá trị – các ngươi sẽ không chết! Đức Chúa
Trời không thật sự tốt lành; Ngài hay ghen tị và cấm đoán. Ngài không quan tâm đến điều tốt nhất cho các ngươi, Ngài chỉ quan
Ở một phương diện nào đó, những lời cáo buộc của Sa-tan dường như đúng, vì A-đam và Ê-va không chết về thể xác . Nhưng lời của Sa-tan rõ ràng là lừa dối . Ngay khi họ phạm tội, mọi thứ đã thay đổi . Mối liên hệ của họ với Đức Chúa Trời bị phá vỡ, cách nhìn của họ về bản thân họ và về nhau cũng thay đổi hoàn toàn, sự phán xét của Đức Chúa Trời giáng trên họ và họ bị trục xuất khỏi vườn Ê-đen . Sự chết thể xác là điều không thể tránh khỏi trong tương lai, đó chỉ là đỉnh điểm của sự chuyển giao đến cõi chết đời đời .
tâm đến Ngài. Ngài là một bạo chúa hay ghen tị, Ngài thực thi quyền lực của Ngài trên các ngươi để đảm bảo các đặc quyền của Ngài. Các quy tắc của Ngài là áp bức và hà khắc, chỉ để kìm
hãm các ngươi trong khuôn khổ của Ngài. Những suy nghĩ này vẫn vang vọng trong thế giới hiện đại của chúng ta khi các
nguyên tắc đạo đức được đưa ra thảo luận.
Bước cuối cùng của Sa-tan là thách thức thẩm quyền của Đức
Chúa Trời. Ý tưởng “biết điều thiện và điều ác” vượt trên sự hiểu
biết của con người về các tiêu chuẩn đạo đức. Vấn đề thực sự
ở đây là lời gợi ý của Sa-tan (sự cám dỗ) rằng Ê-va sẽ biết điều
thiện và điều ác giống như Đức Chúa Trời, biết phân biệt và
đoán định về “điều thiện”. Bà sẽ trở nên giống như Đức Chúa
Trời, sẽ là người quyết định đúng sai, thiện ác. Điều trớ trêu
chính là Ê-va thực sự sẽ biết điều thiện và điều ác, nhưng lại theo một cách rất khác với quan điểm của Đức Chúa Trời. Bà
biết điều ác vì bà kinh nghiệm nó và
bà biết điều thiện vì bà thiếu mất nó.
Nhưng bà sẽ không thể tái định nghĩa
nó, cũng giống như Sa-tan, bởi vì điều
thiện và điều ác phản ánh bản chất
không thay đổi của Đức Chúa Trời.
Người nam và người nữ cùng nhau
nổi loạn chống nghịch Đức Chúa Trời
và trong quá trình này, họ đã hủy hoại và làm méo mó hình ảnh của Đức
Chúa Trời trong họ. Ê-va hành động
dựa trên cơ sở rằng ý thích cá nhân là
điều quan trọng: bà “thấy trái của cây
đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quý vì


thiện và điều ác”
vượt trên sự hiểu
biết của con người về các tiêu chuẩn
về đạo đức.
làm cho mình khôn ngoan”. Đối với Ý tưởng “biết điều
bà, cơ sở lựa chọn hoàn toàn dựa trên ý thích cá nhân, vì vậy, Lời của Đức Chúa Trời trở thành một lựa chọn, chứ không còn là uy quyền nữa.
Điều quan trọng cần phải hiểu qua sự dạy dỗ của Kinh Thánh là
hình ảnh của Đức Chúa Trời trong con người đã bị hủy hoại và
méo mó nhưng không bị mất đi . Vì thế, Gia-cơ cảnh báo trong Tân
Ước về việc nguyền rủa “loài được tạo dựng theo hình ảnh Đức Chúa
Trời” (GIA-CƠ 3:9) .
Đức Chúa Trời không hề nói rằng cây biết điều thiện không
tốt để làm thức ăn; điều Ngài phán là họ không được dùng nó
để làm thức ăn, vì những lý do mà Ngài quyết định không tiết lộ. Vấn đề là liệu Ê-va có tin Đức Chúa Trời và những điều Ngài cấm, ngay cả khi bà thấy vô lý không. Đây là vấn đề chính yếu trong bản năng tình dục đã bị tội lỗi tiêm nhiễm – niềm tin mà chúng ta xác định và quyết định điều gì là tốt cho mình làm.
Xét cho cùng thì “Đó là cơ thể của tôi mà!”
Bản chất của tội lỗi là chúng ta tin vào chính mình thay vì tin cậy
Đức Chúa Trời .
Tin chắc rằng bà đang hành động vì lợi ích tốt nhất cho mình, Ê-va đã ăn trái cấm. Một hành động đơn giản nhưng hậu quả là rất lớn! Trước giả Kinh Thánh đã ký thuật lại tất cả cách ngắn gọn, cũng giống như cách trước giả ký thuật về việc ưng thuận của A-đam: “[Bà] ăn, rồi trao cho chồng đang đứng bên cạnh; chồng cũng ăn nữa”. Phải chăng A-đam đã đứng
đó chứng kiến tất cả, im lặng và thụ động khi sự cám dỗ đến? Kinh Thánh không cho biết. Nhưng chúng ta biết rằng ông đã trực tiếp nghe mệnh lệnh của Đức Chúa Trời về trái cấm và ông sẽ phải chịu trách nhiệm về hành động của mình. Cả A-đam và Ê-va đều phạm tội bất tuân và coi thường.
Quá trình phạm tội của cặp vợ
chồng đầu tiên và của chúng ta ngày nay là hoàn toàn giống nhau. Chúng ta coi thường Đức Chúa Trời và Lời Ngài, trong lúc cho rằng sự hiểu biết
của chúng ta sẽ mang lại cho chúng ta sự khoái lạc. Tội lỗi luôn thuyết
phục chúng ta rằng chúng ta đang hành động vì lợi ích tốt nhất cho mình, ngay cả khi điều đó có nghĩa
là chống lại Lời Đức Chúa Trời đã
bày tỏ rõ ràng. Đối với cả A-đam và Ê-va, những ước vọng của họ đã trở
nên quá hấp dẫn đến nỗi họ không
còn quan tâm tới những gì Đức Chúa
Trời phán.
Trong nền văn hóa hiện đại của
chúng ta, có những người xem điều
này là dũng cảm. Hãy đọc nhận định

Tội lỗi luôn thuyết phục chúng ta rằng chúng ta đang hành động vì
lợi ích tốt nhất cho mình, ngay cả khi
điều đó có nghĩa là chống lại Lời Đức
Chúa Trời đã bày tỏ rõ ràng.

của tác giả Rabbi Harold Kushner về hành động của Ê-va:
Tôi thấy Ê-va đã cực kỳ dũng cảm khi ăn trái cấm...
Bà đã mạnh dạn vượt qua biên giới của những điều
chưa biết... [Bà] cho chúng ta thấy tính con người,
với tất cả nỗi đau và sự phong phú của nó... [Đây] là một trong những sự kiện dũng cảm và cách mạng nhất trong lịch sử nhân loại... Bà có thể được xem là nữ anh hùng của câu chuyện, dẫn dắt chồng mình
vào thế giới phiêu lưu mới của các tiêu chuẩn đạo đức và quyết định đạo đức.1
Như chúng ta sẽ thấy, cách nhìn của Đức Chúa Trời về hành động của Ê-va và sự đồng lõa của A-đam rất khác. Đó không phải là hành động anh hùng hay cao quý gì cả, mà là một hành
động tai hại, cho cả bà và tất cả hậu tự của bà. Như A-đam và Ê-va sớm nhận ra, hành động của họ đã phá vỡ sự sáng tạo của
Đức Chúa Trời. Mọi thứ sẽ không còn giống như trước nữa. Bởi sự lựa chọn nổi loạn của họ thay vì vâng phục Đức Chúa Trời, không phải chỉ là một khía cạnh của thế giới, mà là bản tính con
người và bản năng tình dục của chúng ta cũng bị ảnh hưởng và bị hư hoại.
1 Harold Kushner, How Good Do We Have to Be? (New York: Little, Brown and Co., 1997), trang 24, 31.
THIÊN ĐƯỜNG LẠC MẤT

Chương 4
Tính Dục Là Nạn Nhân
Chính Của Tội Lỗi
Cảm giác đầu tiên mà tội lỗi đem đến là sự vui thích: Ê-va thích hương vị của trái cây ấy đến nỗi muốn cho chồng cùng ăn. Tuy nhiên, dư vị mà nó lưu lại thì ngày càng đắng. A-đam và Ê-va nhận ra rằng tội lỗi ảnh hưởng đến họ cách cá nhân, họ đã đánh mất đi sự trong sáng bên trong. “Bấy giờ mắt cả hai người đều mở ra và nhận biết mình trần truồng. Họ kết lá cây vả làm khố che thân.” Đột nhiên họ nhìn nhận mình khác đi. Sự trần truồng của họ không phải là điều mới mẻ, nhưng bây giờ họ cảm thấy xấu hổ. Bên trong họ bây giờ có một nỗi khốn khổ
về chính mình, chứ không chỉ về những gì họ đã làm.
Một trong những hậu quả của tội lỗi là họ tự cảm thấy xấu hổ khiến họ muốn che giấu mình. Việc A-đam và Ê-va làm khố
che thân cho thấy họ nhận ra rằng họ khác biệt nhau về cơ quan sinh dục. Tom Gledhill đã chỉ ra ý nghĩa của điều này:
Tội nổi loạn khiến họ hổ thẹn về cơ quan sinh dục của mình. Sự trần truồng khiến họ cảm thấy bị phơi
bày trước ánh nhìn Đấng Tạo Hóa. Nhưng tại sao vùng sinh dục lại là tâm điểm khiến họ bối rối? Tại
sao không phải là mắt, là bộ phận cơ thể đã nhìn trái
cấm với ước vọng mạnh mẽ? Hoặc là trái tim mà họ
đã quyết định nghe theo và phớt lờ điều răn? Hoặc là
đôi tay mà họ đã chạm vào trái cấm? Dường như câu
trả lời khả dĩ cho điều này chính là sự xấu hổ của họ
trước sự hiện diện của người kia nằm ở phần cơ thể
khác biệt giữa cả hai. Họ bị đe dọa bởi vì cảm thấy
mình có thể bị lạm dụng... tấn công hoặc quyến rũ ở
mức độ mà lẽ ra cả hai phải là một thịt. 2
Tất nhiên, vấn đề của họ không phải là sự trần truồng, nhưng là cảm giác tội lỗi và xấu hổ mà không thể che đậy bằng chiếc khố đáng thương từ lá vả. Thậm chí chính họ cũng nhận ra điều này. Dù đã lấy lá vả làm khố che thân, A-đam giải thích quyết định ẩn mình giữa các lùm cây rằng: “Con sợ nên đi trốn, vì con trần truồng”. Ngay cả khi đã che thân bằng lá vả, ông vẫn cảm thấy trần trụi trước mặt Đức Chúa Trời thánh khiết!
Rõ ràng tính dục đã ngay lập tức bị ảnh hưởng bởi tội lỗi. Trước đó, A-đam đã ngay lập tức bị thu hút bởi người nữ mà Đức Chúa Trời tạo dựng và niềm khoái lạc trong trần trụi mà họ trải nghiệm tại khu vườn cho thấy tình dục là điều “rất tốt đẹp”
THIÊN ĐƯỜNG LẠC MẤT
trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời. Giờ đây, sau khi họ nổi loạn và bất tuân, một ảnh hưởng trực tiếp của tội lỗi đã được thấy trong việc họ muốn che kín cơ quan sinh dục của mình.
Chúng đã trở thành “những bộ phận riêng tư”.
Hãy nghĩ về tất cả những thay đổi
gây nên bởi sự méo mó của tính dục – cảm giác tội lỗi, xấu hổ, đau đớn, lạm dụng, nghiện, bạo lực và nhiều điều khác. Món quà tốt lành của Đức
Chúa Trời giờ đây đã bị méo mó. Tội
lỗi lấy đi những điều tốt đẹp và không chỉ làm méo mó chúng mà còn biến


Tội lỗi lấy đi những điều tốt đẹp và
không chỉ làm biến dạng chúng mà
còn thường biến chúng thành vũ khí hủy diệt.
chúng thành vũ khí tàn phá. Trong quyển Not the Way It’s Supposed to Be (tạm dịch: Không Như Đáng Có), tác giả Neal Plantinga đề cập đến vấn đề tính dục, nhưng lời ông viết rõ ràng là áp dụng cho vấn đề này: “Tội lỗi phá hủy năng lực mạnh mẽ của nhân loại – suy nghĩ, cảm xúc, lời nói và hành động – vì vậy họ trở thành tâm điểm của việc tấn công người khác hoặc phản bội, hoặc thờ ơ”. 3
Nghịch lý đó là, trong khi một cặp vợ chồng được tạo ra là
để khao khát người kia thì bây giờ lại che giấu nhau, họ sẽ bắt đầu trải nghiệm cảm giác ham muốn người kia. Những gì họ đã từng trải nghiệm không chút xấu hổ giờ đây sẽ trở thành điều vừa xấu hổ vừa đam mê đến nỗi không còn biết xấu hổ. Như
Dennis Hollinger viết trong quyển The Meaning of Sex (tạm dịch: Ý Nghĩa Của Tình Dục): “Như vậy, bất chấp sự méo mó của nó sau sự sa ngã, tình dục vẫn là tình dục và là món quà của
Đức Chúa Trời cho nhân loại. Nó trở nên méo mó trong những sự thèm khát, những lời hướng dẫn, những kết cục lệch hướng, cũng như xu hướng sùng bái.”4
Gắn liền với sự xuất hiện của hổ thẹn là sự xuất hiện của sự không tin cậy. Tội lỗi ảnh hưởng đến chúng ta trong mối liên hệ với người khác khi mất đi sự thân mật và tin tưởng. Lá cây vả là bằng chứng về khoảng cách và sự cách biệt mà người nam và người nữ giờ đây cảm thấy. Che đậy sự trần truồng là biểu hiện của việc: Họ không còn cởi mở với nhau. Có người nói rằng vấn đề thực sự không phải là họ có thể nhìn những phần riêng tư của nhau; vấn đề thực sự là họ không thể nhìn vào mắt nhau như họ
đã từng. Họ cảm thấy bị đe dọa trước nhau.
Tội lỗi khiến chúng ta phải trốn tránh nhau. Nó cũng dẫn chúng ta đến chỗ làm tổn thương nhau. Khi đối mặt với Đức
Chúa Trời về những sai phạm của mình, A-đam đã đổ lỗi cho cả
Đức Chúa Trời và Ê-va, từ chối chịu trách nhiệm cho hành động
của mình: “Người nữ mà Chúa đặt bên con đã cho con trái cây đó và con đã ăn rồi”. Đổ lỗi và bào chữa – tính dục mà Đức Chúa
Trời ban cho như là phước hạnh giờ trở nên chiến trường. Việc biện minh cho chính mình gần như luôn luôn liên quan đến sự tự lừa dối mình và điều đó có thể thấy rõ ở trường hợp này. Tội lỗi, giống như một loại vi-rút, đã phá hủy mối quan hệ quý giá nhất của con người.
Chúng ta không biết giải nghĩa thế nào cho chính xác về câu “tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi trong vườn lúc chiều mát”.
Dù không biết chính xác bản chất của trải nghiệm này, nhưng Kinh Thánh đã bày tỏ rõ ràng rằng đây là một điều quen thuộc trong mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và hai con người đầu tiên mà Ngài tạo dựng. Họ tận hưởng đặc quyền được ở trong một mối quan hệ đặc biệt với chính Đức Chúa Trời. Nhưng lần
này tiếng Đức Chúa Trời đi trong vườn không phải là một âm thanh mời gọi, mà là một sự đe dọa. Theo bản năng, họ phản
ứng bằng cách đi trốn Đức Chúa Trời, không đến với Ngài: “A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn để tránh mặt
Giê-hô-va Đức Chúa Trời”.
Lần đầu tiên, sự hiện diện của Đức Chúa Trời mang lại nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi, chứ không phải là sự mong đợi và vui mừng. Mối quan hệ của họ và Đức Chúa Trời đã bị phá vỡ. Tội
lỗi ảnh hưởng đến chúng ta về tâm linh, phá vỡ mối tương giao với Đức Chúa Trời và gây ra sự mất mát của đời sống tâm linh. A-đam và Ê-va đầu tiên là sợ Đức Chúa Trời, sau đó là chạy trốn Ngài và cuối cùng tranh luận với Ngài khi Ngài chất vấn những hành động của họ. Họ tìm cách đổ lỗi cho nhau về hành động của mình, họ đổ lỗi cho con rắn và thậm chí đổ lỗi cho chính
Đức Chúa Trời. Cuối cùng, Đức Chúa Trời đã nghiêm nghị phán về hậu quả lâu dài mà họ phải gánh chịu vì tội lỗi mình, bao gồm sự trục xuất khỏi vườn Ê-đen (Sáng Thế Ký 3:16-24).
Điều gì đã xảy ra vậy? Người nam và người nữ đã lựa chọn
vi phạm mạng lệnh rõ ràng của Đức Chúa Trời, là điều sẽ mang
lại phước hạnh và sự bảo vệ cho họ. Khi coi thường và bất tuân
mạng lệnh của Đức Chúa Trời, họ cũng đang coi thường và
bất tuân với chính Ngài. Như tác giả Timothy Ward nhận định: “Xét về phía Đức Chúa Trời, khi các tạo vật của Ngài gạt bỏ những mạng lệnh của Ngài vì ham muốn của bản thân và
tự cho mình khôn ngoan, thì họ cũng đang gạt bỏ chính Đức
Chúa Trời.”5
Trật tự trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời đã bị đảo lộn. Sự khao khát trở nên một thịt đã bị đảo lộn thành sự thất vọng và xung đột và tìm kiếm lạc thú cho bản thân ở người khác. Bằng chứng của việc này nhanh chóng xuất hiện ở các trang sau đó của
sách Sáng Thế Ký. Ca-in, trái ngọt đầu tiên từ tình yêu của A-đam và Ê-va, đã giết chính em trai mình là A-bên vì lòng ghen tị và tự
cho mình đúng đắn (Sáng Thế Ký 4). Những người nữ như Sa-ra và Ra-chên phải trải qua sự hiếm muộn thay vì có nhiều con cái.
Mối quan hệ một thịt mà Đức Chúa Trời định đã biến thành chế
độ đa thê và ảnh hưởng của điều này được thấy rõ trong những xung đột đầy bi kịch đã chia rẽ gia đình của Áp-ra-ham, Y-sác và
Gia-cốp. Thêm nữa là sự suy đồi đạo đức trên toàn thế giới dẫn
đến trận đại hồng thủy (Sáng Thế Ký 6), hành động cưỡng hiếp và sự đồi bại khủng khiếp của dân thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ (Sáng Thế Ký 19), việc cưỡng hiếp Đi-na (Sáng Thế Ký 34) và sự suy thoái về tình dục như thể hiện qua cách đối xử tệ với Ta-ma trong Sáng Thế Ký 38, một trong những chương nhơ nhớp nhất trong Kinh Thánh. Thế giới mới bên ngoài khu vườn Ê-đen rất khác xa với những gì “tốt đẹp” trong Sáng Thế Ký 1. Và không có ngoại lệ nào. Chúng ta sẽ không bao giờ gặp một con người nào không hề phạm tội từ sau sự sa ngã.
2 Tom Gledhill, The Message of the Song of Songs, The Bible Speaks Today, edited by J. A. Motyer (Downers Grove, IL: InterVarsity Press, 1994), trang 172–73.
3 Cornelius Plantinga, Not the Way It’s Supposed to Be: A Breviary of Sin (Grand Rapids, MI: Eerdmans, 1996), trang 2.
4 Dennis Hollinger, The Meaning of Sex: Christian Ethics and the Moral Life (Grand Rapids, MI: Baker, 2009), trang 93.
5 Timothy Ward, Words of Life: Scripture as the Living and Active Word of God (Downers Grove, IL: InterVarsity Press, 2009), trang 27.
THIÊN ĐƯỜNG LẠC MẤT

Chương 5
Không Thể Quay Lại…
Nhưng Có Thể Tiến Về
Phía Trước
Tuy nhiên, giữa tất cả những điều này, vẫn có một tia sáng. Đức Chúa Trời không bỏ rơi A-đam và Ê-va
hoặc tiêu diệt họ, ngay cả trong tội lỗi và thất bại của họ. Câu hỏi “Con ở đâu?” cho thấy Ngài tìm kiếm họ. Ngài không hỏi bởi vì Ngài không biết hay cần thông tin; Ngài là Đấng Toàn Tri. Ngài đang tìm kiếm họ và sự ăn năn chân thật nơi họ. Ngài biết chính xác họ đang ở đâu khi họ ẩn náu giữa những bụi cây, bất lực che thân mình bằng lá vả và Ngài biết tại sao họ ở đó. Trong tình yêu và sự quan tâm của Ngài, Ngài bỏ qua những lời bào chữa của họ và muốn họ nói lên sự thật.
Đồng thời, trong ân điển của Ngài, Ngài tuyên bố một sự phán xét đối với con rắn mà chứa đựng trong đó là lời tuyên bố
về sự đánh bại Sa-tan qua dòng dõi của người nữ đã rơi vào tội lỗi. Những gì diễn ra tiếp theo sẽ tiết lộ đó chính là Chúa Jêsus, Đấng đã giáng một đòn chí mạng trên Sa-tan qua chiến thắng của Ngài nơi thập tự giá. Đấng mà Đức Chúa Trời hứa ban sẽ là người giáng đòn tấn công quyết định chấm dứt công việc của
ma quỷ (Sáng Thế Ký 3:14-15).
Chắc chắn A-đam đã gặp rắc rối nghiêm trọng bởi lời tuyên
án của Đấng Phán Xét khi Ngài tuyên bố những hậu quả của tội
lỗi. Mọi lĩnh vực của đời sống đều bị thay đổi. Không gì có thể trở lại tốt đẹp như trước đây. A-đam sẽ vật lộn với đất đai trọn đời mình và cuối cùng sẽ trở về với đất: “Vì con là cát bụi, con sẽ trở về với cát bụi”.
Không có gì đáng ngạc nhiên khi nghe A-đam thốt ra lời cáo buộc vợ mình, gọi bà bằng cái tên phản ánh sự đổ lỗi và xấu hổ. Thật vậy, A-đam đã làm một việc hoàn toàn trái ngược.
Từ trong những lời phán xét đáng kinh sợ của Đức Chúa Trời, A-đam đã nghe biết lời hứa nhân từ về chiến thắng cuối cùng của Đức Chúa Trời trên tội lỗi và ma quỷ. Lời Kinh Thánh chép:
“A-đam gọi vợ là Ê-va vì bà là mẹ của cả loài người”. Từ Hê-bơrơ được dịch là “Ê-va” ở đây là một dạng khác của từ có nghĩa là “sự sống”. Thật là một cái tên kỳ lạ mà A-đam đã chọn! Xét cho cùng, tội lỗi đã kích hoạt những hậu quả mà dẫn đến sự chết chắc chắn. Lời giải thích duy nhất cho việc A-đam gọi vợ là Ê-va là, ông bày tỏ lòng tin vào lời hứa của Đức Chúa Trời, trái ngược với sự nghi ngờ và bất tuân mà đã dẫn đến sự nổi loạn của ông. Sau đó, Đức Chúa Trời đã ban cho họ thêm một cơ sở để hy vọng nữa: “Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy da thú kết thành chiếc áo dài cho vợ chồng A-đam rồi mặc vào cho họ”. Trên bề mặt, điều này có thể đơn giản chỉ là hành động bày tỏ sự nhân từ của Đức Chúa Trời, thay thế chiếc khố đáng thương bằng lá vả của
họ bằng chiếc áo bằng da bền chắc hơn. Nhưng khi suy nghĩ sâu hơn, chúng ta sẽ nhận thấy một lẽ thật mạnh mẽ hơn. Lá vả đại diện cho những nỗ lực theo bản năng và đầy khiếm khuyết của người nam và người nữ để đối phó cảm giác tội lỗi và hổ thẹn của họ. Họ có thể che đậy sự lõa lồ của mình, nhưng họ không thể loại bỏ sự hổ thẹn. Họ vẫn cảm thấy trần truồng trước Đức
Chúa Trời thánh khiết. Nhưng giờ đây chính Đức Chúa Trời
đã ban cho họ một chiếc áo khác để che đậy mình, với cái giá
là mạng sống của một con vật (rất có thể đây là nguồn gốc của quần áo bằng da). Nếu vậy thì cái chết đầu tiên sau sự sa ngã là
cái chết của con sinh tế để làm chiếc áo che đậy cho họ. Chiếc áo này là món quà đến từ Đức Chúa Trời, chứ không phải con người tự kiếm được, chiếc áo đó giúp che đậy hoàn toàn chứ không chỉ một phần. Tất cả điều này hướng chúng ta đến với
Chúa Jêsus, Ngài là sinh tế hoàn hảo để chúng ta có thể được che phủ bởi sự công chính của Ngài. Như II Cô-rinh-tô 5:21 nói rằng: “Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng không hề biết tội lỗi trở
nên tội lỗi vì chúng ta, để trong Đấng ấy chúng ta được trở nên công chính trước mặt Đức Chúa Trời”.
Mặc dù có tia hy vọng này nhưng A-đam và Ê-va không
được phép ở lại trong khu vườn. Họ cũng bị tước đi quyền đến với sự sống đúng nghĩa, tốt đẹp ở trong tay Đức Chúa Trời. Tội lỗi, chính tội lỗi của họ, đã hủy hoại mọi thứ. Vì vậy, Đức Chúa Trời “đuổi loài người ra khỏi vườn. Tại phía đông vườn Ê-đen, Ngài đặt các chê-ru-bim với thanh gươm sáng chói, xoay mọi hướng, để canh giữ con đường đi đến cây sự sống”.
Thiên đường không chỉ bị mất; mà còn không thể lấy lại được dù con người có cố gắng làm gì đi nữa. Những suy nghĩ sai lầm và những hy vọng ngu xuẩn rằng chúng ta có thể tự tái lập thiên đường là sự lừa dối chính mình. Tuy vậy, kết thúc của
vườn Ê-đen không phải là kết thúc
câu chuyện của Đức Chúa Trời – hay
của chúng ta. Đức Chúa Trời đã ban
một con đường để A-đam và Ê-va
tiếp tục tiến về phía trước, một hành
trình sẽ đạt đến đỉnh điểm ở thập tự
giá của Đấng Christ và tột đỉnh của
nó là sự trở lại của Ngài để thiết lập
trời mới và đất mới.
Khi Chúa Jêsus, Con Đức Chúa
Trời mang lấy thân xác con người
trong sự nhập thể, đó là lời khẳng
định mạnh mẽ nhất của Đức Chúa
Trời về mục đích của Ngài cho cơ thể
của chúng ta. Đấng Christ không đến
như một hữu thể trung lập về giới tính.
Ngài đến như một người nam, Ngài
mang lấy một giới tính mà ảnh hưởng
đến mọi khía cạnh của đời sống Ngài.
Bởi sự đóng đinh của Ngài trên thập

Khi Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời mang lấy thân xác con người trong sự nhập thể, đó là lời
khẳng định mạnh
mẽ nhất của Đức
Chúa Trời về mục
đích của Ngài cho cơ thể của chúng ta.

tự giá như Chiên Con của Đức Chúa Trời để mang lấy tội lỗi của chúng ta, Ngài không chỉ nghiền nát đầu con rắn, mà còn khôi phục lại mối quan hệ đã mất giữa nhân loại và Đức Chúa
Trời. Sự sống lại của Ngài không chỉ là bằng chứng về chiến thắng của Ngài trước sự chết; mà đó cũng là một lời hứa về ý định của Ngài để tái tạo hình ảnh của Ngài trong chúng ta. Sự thánh khiết mà Ngài dự định không chỉ là không có tội lỗi tình dục, mà còn là mỗi ngày càng trở nên giống phẩm tính của chính Ngài. Và chúng ta đang trông đợi ngày Ngài sẽ tái lâm trong sự vinh quang và chúng ta sẽ nhận được thân thể phục
sinh, khi Ngài hoàn thành sự phục hồi và cứu chuộc mọi vật trong Đấng Christ.
Tác giả Joshua Harris nói điều này rõ ràng trong quyển Sex Is Not the Problem (tạm dịch: Tình Dục Không Phải Là Vấn Đề): “Sự thật là Chúa Jêsus không đến để cứu chúng ta khỏi nhân tính của chúng ta; Ngài đã nhập thể làm người để cứu chúng ta khỏi tội lỗi của chính mình. Ngài không đến để cứu chúng ta khỏi thân phận là tạo vật có tính dục; Ngài đã trở thành một người trong chúng ta để cứu chúng ta khỏi sự cai trị của tội lỗi và dục vọng, là điều đã làm hư hỏng đi sự tốt đẹp của tính dục.”6
Một trong những trải nghiệm đau đớn của cuộc sống là khám phá ra rằng chúng ta không thể quay lại. Một khi đã mất đi sự trinh bạch, chúng ta không thể lấy lại được nữa. Một khi đã phạm tội ngoại tình, một khi trí tưởng tượng đã bị vấy bẩn bởi các nội dung khiêu dâm và trải nghiệm tình dục, một khi... danh sách những điều này sẽ còn tiếp diễn. Không có cách nào quay lại. Nhưng thông điệp phước hạnh của Phúc Âm là có một con đường phía trước – qua Phúc Âm. Chúng ta cần từ chối việc
ẩn nấp đằng sau những chiếc lá vả, cố giấu đi cảm giác tội lỗi và xấu hổ của mình. Chúng ta cần phải chân thành đứng trước mặt
Đức Chúa Trời thánh khiết, tin cậy lời hứa của Ngài rằng Ngài sẽ che đậy tội lỗi của chúng ta bởi sự công chính của Chúa Jêsus Christ, qua sự chết của Ngài trên thập tự giá. Chúng ta không thể quay lại, nhưng bởi đức tin chúng ta có thể bước tiếp về phía trước, được bao phủ bởi sự chu cấp của Chúa Jêsus và sự đồng hành của Đức Thánh Linh đầy ân điển.
Chúng ta là tàn tích của những vinh quang đã bị đánh mất. Chúng ta đã không còn như trước, như cách chúng ta được tạo dựng. Sự đổ vỡ và băng hoại phủ đầy dòng lịch sử nhân loại là bằng chứng hùng hồn cho điều này. Tuy nhiên, hình ảnh của
Đức Chúa Trời vẫn còn. Mặc dù bản năng tình dục của chúng ta là bằng chứng của sự sa ngã, nhưng nó cũng làm chứng cho sự sáng tạo nguyên thủy của Đức Chúa Trời. Và khi chúng ta tiến về phía trước trong năng quyền cứu rỗi của Đấng Christ và năng quyền thánh hóa của Đức Thánh Linh, chúng ta tin chắc rằng Ngài đang hành động trong chúng ta và chúng ta “đang được đổi mới trong nhận thức, theo hình ảnh Đấng tạo dựng [chúng ta]” (Cô-lô-se 3:10).
Chúng ta không chỉ tôn vinh Đức Chúa Trời bằng cách tránh xa tội lỗi tình dục, mặc dù rõ ràng đây là một phần trong
Lời Chúa kêu gọi chúng ta phải làm. Nhưng chúng ta còn tôn vinh Đức Chúa Trời qua việc chúng ta nhận ra mục đích mà Ngài tạo dựng chúng ta, cũng như vui hưởng những sự ban cho tốt đẹp của Ngài như Ngài đã định.
Câu chuyện sáng tạo cho thấy ba điều rõ ràng:
Tình dục là một phước hạnh Đức Chúa Trời ban cho. Đó là
ý định tốt lành của Ngài, không phải của chúng ta.
Tình dục có một bối cảnh được Đức Chúa Trời dự định, đó
là hôn nhân.
Tình dục có một mục đích được Đức Chúa Trời thiết kế, đó là sự gần gũi.
Khi chúng ta tin cậy Ngài bằng cách sống trong những ranh giới này dưới uy quyền của Ngài trong từng lĩnh vực cá nhân nhất trong đời sống, thì Đức Chúa Trời được vinh hiển và chính chúng ta cũng tận hưởng một cuộc sống đúng nghĩa.
6 Joshua Harris, Sex Is Not the Problem (Lust Is): Sexual Purity in a Lust-Saturated World (Colorado Springs: Multnomah, 2003), 35.
Ngay cả khoản dâng nhỏ nhất cũng giúp Mục vụ Lời Sống Hằng Ngày đem Kinh Thánh, là Lời khôn ngoan có quyền năng biến đổi đời sống đến với nhiều người.