Skip to main content

Vietnamese - The Second Epistle to the Corinthians

Page 1

2 Cô-rinh-tô CHƯƠNG 1 1 Phao-lô, sứ đồ của Đức Chúa Jêsus Christ theo ý muốn của Đức Chúa Trời, và Ti-mô-thê, là anh em chúng ta, kính gửi Hội thánh của Đức Chúa Trời tại Cô-rinh-tô, cùng hết thảy các thánh đồ ở khắp xứ A-chai: 2 Nguyện xin ân điển và sự bình an từ Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ Chúa là Đức Chúa Jêsus Christ ở cùng anh em. 3 Đáng ngợi khen thay Đức Chúa Trời, là Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, là Cha hay thương xót, là Đức Chúa Trời ban mọi sự yên ủi. 4 Ngài an ủi chúng ta trong mọi cơn hoạn nạn, hầu cho chúng ta có thể an ủi những người đang gặp bất kỳ cơn hoạn nạn nào, nhờ sự an ủi mà chính chúng ta đã được Đức Chúa Trời an ủi. 5 Vì như sự đau khổ của Đấng Christ tràn đầy trong chúng ta, thì sự an ủi của chúng ta cũng tràn đầy bởi Đấng Christ. 6 Hoặc chúng tôi bị hoạn nạn, ấy là để anh em được an ủi và cứu rỗi; điều đó có hiệu lực khi chúng tôi chịu đựng những đau khổ mà chúng tôi cũng phải chịu; hoặc chúng tôi được an ủi, ấy là để anh em được an ủi và cứu rỗi. 7 Niềm hy vọng của chúng tôi nơi anh em thật vững chắc, vì biết rằng khi anh em cùng chịu đau khổ, thì cũng sẽ cùng được an ủi. 8 Hỡi anh em, chúng tôi không muốn anh em không biết về sự hoạn nạn đã xảy đến cho chúng tôi tại A-si, chúng tôi đã bị ép quá sức, quá sức mình, đến nỗi mất hết hy vọng sống. 9 Nhưng chúng tôi đã mang án tử hình trong chính mình, hầu cho chúng tôi không tin cậy vào chính mình, mà tin cậy vào Đức Chúa Trời, là Đấng khiến kẻ chết sống lại. 10 Ngài đã giải cứu chúng tôi khỏi cái chết lớn như thế, và sẽ giải cứu chúng tôi; chúng tôi tin rằng Ngài sẽ còn giải cứu chúng tôi nữa; 11 Anh em cũng hãy cùng nhau cầu nguyện cho chúng tôi, để ân tứ đã được ban cho chúng tôi qua nhiều người, khiến nhiều người vì chúng tôi mà cảm tạ. 12 Vì điều làm chúng tôi vui mừng là lời chứng của lương tâm chúng tôi rằng chúng tôi đã sống trong thế gian này, và càng sống cách trọn vẹn hơn với anh em, không theo sự khôn ngoan xác thịt, nhưng theo ân điển của Đức Chúa Trời. 13 Vì chúng tôi không viết cho anh em điều gì khác ngoài những điều anh em đã đọc hoặc đã thừa nhận; và tôi tin rằng anh em sẽ thừa nhận cho đến cùng; 14 Như anh em đã nhận biết chúng tôi một phần, rằng chúng tôi là niềm vui của anh em, cũng như anh em là niềm vui của chúng tôi trong ngày của Chúa Jêsus. 15 Và với sự tin tưởng đó, tôi đã định đến thăm anh em trước, để anh em có thể nhận được lợi ích thứ hai; 16 Tôi sẽ đi ngang qua anh em để đến Ma-xê-đoan, rồi từ Ma-xê-đoan trở về với anh em, và từ đó, tôi sẽ được đưa đến Giu-đê. 17 Vậy khi tôi có ý định như vậy, phải chăng tôi đã nhẹ dạ cả tin? Hay là tôi quyết định theo xác thịt, đến nỗi nơi tôi có khi thì phải, khi thì không? 18 Nhưng như Đức Chúa Trời là chân thật, lời chúng tôi nói với anh em không phải là vừa có vừa không.

19 Vì Con Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Jêsus Christ, là Đấng mà chúng tôi, tức là tôi, Sin-vanh và Ti-mô-thê, đã rao giảng trong anh em, thì không phải vừa có vừa không, nhưng trong Ngài chỉ có vừa có. 20 Vì trong Ngài, mọi lời hứa của Đức Chúa Trời đều là "Có", và trong Ngài, chúng ta nói "A-men", để tôn vinh Đức Chúa Trời. 21 Đấng làm cho chúng tôi vững vàng với anh em trong Đấng Christ, và đã xức dầu cho chúng tôi, chính là Đức Chúa Trời; 22 Ngài cũng đã đóng ấn cho chúng ta và ban của lễ là Đức Thánh Linh vào lòng chúng ta. 23 Hơn nữa, tôi cầu xin Đức Chúa Trời lấy lòng tôi mà làm chứng rằng, vì muốn nể anh em, tôi chưa đến Cô-rinh-tô. 24 Không phải chúng tôi muốn thống trị đức tin của anh em, nhưng chúng tôi muốn giúp anh em vui mừng; vì anh em đứng vững nhờ đức tin. CHƯƠNG 2 1 Nhưng tôi đã quyết định với lòng mình rằng tôi sẽ không trở lại với anh em trong sự buồn phiền. 2 Vì nếu tôi làm cho anh em buồn rầu, thì ai là người làm cho tôi vui mừng, nếu không phải là người buồn rầu vì tôi? 3 Tôi đã viết những điều này cho anh em, kẻo khi tôi đến, tôi phải buồn rầu vì những người mà tôi đáng phải vui mừng; vì tôi tin chắc rằng niềm vui của tôi cũng là niềm vui của anh em. 4 Vì trong lòng tôi vô cùng đau khổ và buồn rầu, nên tôi đã viết thư cho anh em với nhiều nước mắt, không phải để anh em buồn rầu, nhưng để anh em biết được tình yêu thương vô bờ bến mà tôi dành cho anh em. 5 Nhưng nếu có ai làm cho anh em buồn phiền, thì không phải người ấy làm cho tôi buồn phiền, mà chỉ làm cho tôi buồn phiền một phần, hầu cho tôi khỏi làm cho anh em quá đáng. 6 Đối với một người như thế, hình phạt mà nhiều người đã giáng xuống là đủ rồi. 7 Vậy thì ngược lại, anh em nên tha thứ và an ủi người ấy, kẻo người ấy bị chìm đắm trong nỗi buồn quá lớn. 8 Vậy nên tôi nài xin anh em hãy xác nhận tình yêu thương của mình đối với anh ấy. 9 Vì mục đích này, tôi viết thư cho anh em, để xem thử anh em có vâng lời trong mọi sự hay không. 10 Anh em tha thứ điều gì cho ai, thì tôi cũng tha thứ; vì nếu tôi đã tha thứ điều gì, thì tôi tha thứ cho ai, tức là vì anh em, tôi tha thứ trong Đấng Christ; 11 E rằng Sa-tan lợi dụng chúng ta, vì chúng ta không phải không biết những mưu kế của nó. 12 Hơn nữa, khi tôi đến thành Trô-ách để rao giảng Tin Mừng của Đấng Christ, và Chúa đã mở cửa cho tôi, 13 Tôi không được an tâm trong lòng vì không gặp được anh em mình là Tít. Nhưng sau khi từ biệt họ, tôi rời nơi đó và đi đến Ma-xê-đô-ni-a. 14 Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời, Ngài luôn luôn làm cho chúng tôi được thắng trong Đấng Christ, và bởi chúng tôi, Ngài rải mùi thơm về sự nhận biết Ngài khắp mọi nơi. 15 Vì chúng tôi là mùi thơm của Đấng Christ đối với Đức Chúa Trời, ở giữa những người được cứu và ở giữa những người bị hư mất: 16 Đối với người này, chúng ta là mùi của sự chết dẫn đến sự chết; và đối với người kia, chúng ta là mùi của sự sống dẫn đến sự sống. Và ai đủ cho những điều này?


Turn static files into dynamic content formats.

Create a flipbook
Vietnamese - The Second Epistle to the Corinthians by Filipino Tracts and Literature Society Inc. - Issuu