Skip to main content

Vietnamese - The Lost Gospel According to Peter

Page 1

Phúc Âm Thất Lạc Theo Thánh Phêrô 1 Nhưng không một người Do Thái nào rửa tay, kể cả Hêrốt lẫn các quan tòa của ông. Khi họ từ chối rửa tay, Phi-lát đứng dậy. Bấy giờ, vua Hê-rốt truyền đem Chúa đi và phán với họ: "Những gì ta đã truyền cho các ngươi làm cho Người, thì hãy làm theo." 2 Lúc ấy, Giô-sép, bạn của Phi-lát và của Chúa, đang đứng đó. Biết họ sắp đóng đinh Ngài, ông đến gặp Phi-lát và xin chôn cất thi hài Chúa. Phi-lát sai người đến gặp Hê-rốt và xin chôn cất Ngài. Hê-rốt nói: "Thưa Phi-lát, dù không ai xin chôn cất Ngài, chúng tôi vẫn quyết định chôn cất Ngài, nhất là vào ngày Sa-bát sắp đến; vì luật pháp chép rằng: Người đã bị giết thì mặt trời không lặn." 3 Vua giao nộp Ngài cho dân chúng vào ngày trước lễ Bánh Không Men, tức ngày lễ của họ. Họ vừa chạy vừa bắt Chúa, xô Ngài và nói: "Chúng ta hãy kéo Con Đức Chúa Trời đi, vì Ngài đã nắm được quyền trên Ngài rồi." Họ mặc cho Ngài tấm vải tía, rồi đặt Ngài ngồi trên tòa án và nói: "Hỡi vua Y-sơ-ra-ên, hãy xét xử công minh." Một người trong nhóm họ lấy mão gai đội lên đầu Chúa. Những kẻ khác đứng đó nhổ vào mắt Ngài, những kẻ khác tát vào má Ngài; những kẻ khác nữa thì lấy cây sậy đâm Ngài; và một số người khác nữa thì đánh đòn Ngài mà nói: "Chúng ta hãy lấy vinh dự này mà tôn vinh Con Đức Chúa Trời." 4 Họ điệu hai tên gian phi đến, đóng đinh Chúa vào thập tự giá giữa hai tên. Nhưng Ngài vẫn im lặng, như thể không hề đau đớn. Khi dựng thập tự giá lên, họ viết bảng: "Đây là vua Y-sơ-ra-ên." Họ đặt áo của Ngài trước mặt Ngài, rồi chia nhau ra và bắt thăm. Một trong hai tên gian phi trách móc họ rằng: "Vì những điều ác chúng tôi đã làm, nên phải chịu khổ như thế này. Nhưng người này, là Đấng Cứu Thế của nhân loại, đã làm gì sai trái với các người?" Họ nổi giận với Ngài, ra lệnh không được đánh gãy chân Ngài, để Ngài phải chết trong đau đớn. 5 Lúc ấy là giữa trưa, bóng tối bao phủ khắp xứ Giu-đê. Họ lo lắng và buồn rầu, vì sợ rằng mặt trời đã lặn trong khi Ngài vẫn còn sống, vì có lời chép về họ rằng: Mặt trời chưa lặn trên người đã bị giết. Một người trong bọn họ nói: Hãy cho Ngài uống mật đắng pha giấm. Họ pha rượu và cho Ngài uống, rồi làm trọn mọi điều, và chuốc lấy tội lỗi vào đầu mình. Nhiều người cầm đèn đi đây đi đó, tưởng rằng trời đã tối, nên ngã xuống. Chúa kêu lên rằng: Quyền năng của Ta, quyền năng của Ta, Ngài đã lìa bỏ Ta. Nói xong, Ngài được cất lên. Ngay giờ đó, bức màn che đền thờ Giêru-sa-lem bị xé làm đôi. 6 Bấy giờ, họ tháo đinh khỏi tay Chúa, đặt Người xuống đất. Cả đất rung chuyển, và nỗi kinh hoàng lớn lao nổi lên. Mặt trời chiếu sáng, và người ta thấy Người đã đến giờ thứ chín. Dân Do Thái mừng rỡ, trao xác Người cho Giô-sép để chôn cất, vì Giô-sép đã thấy những việc lành Người đã làm. Giô-sép đem Chúa và Người đi, lấy vải gai quấn lại, rồi đưa Người đến mộ riêng của Người, gọi là Vườn Giôsép. 7 Bấy giờ, người Do Thái, các trưởng lão và các thầy tế lễ, nhận ra tội lỗi mình đã gây ra, bèn than khóc rằng: Khốn thay cho tội lỗi chúng ta! Sự phán xét đã gần kề, và sự tận diệt của Giê-ru-sa-lem đã đến. Tôi và các bạn đồng hành

buồn rầu; lòng đau đớn, chúng tôi ẩn núp, vì bị họ truy lùng như những kẻ gian ác, và muốn đốt đền thờ. Về tất cả những điều đó, chúng tôi kiêng ăn, ngồi than khóc, đêm ngày cho đến ngày Sa-bát. 8 Nhưng các thầy thông giáo, người Pha-ri-si và các kỳ mục nhóm họp lại với nhau. Khi nghe tin toàn dân xầm xì, đấm ngực rằng: "Nếu ông ấy chết mà đã làm được những dấu lạ lớn lao như vậy, thì hãy xem ông ấy công chính đến mức nào", các kỳ mục sợ hãi và đến gặp Phi-lát, nài xin rằng: "Xin cấp cho chúng tôi lính canh mộ ông ấy trong ba ngày, kẻo môn đồ của ông ấy đến lấy trộm ông ấy đi, rồi dân chúng tưởng rằng ông ấy đã sống lại và làm hại chúng tôi". Phi-lát giao cho họ viên đại đội trưởng Petronius cùng lính canh mộ. Các kỳ mục và các kinh sư cùng họ đến mộ, lăn một tảng đá lớn cùng với viên đại đội trưởng và lính canh, rồi tất cả những người có mặt ở đó đều đặt tảng đá đó trước cửa mộ, đóng bảy ấn niêm phong, rồi dựng một cái lều và canh giữ. Sáng sớm, khi ngày Sa-bát sắp đến, có một đám đông từ Giê-ru-sa-lem và vùng lân cận đến để xem ngôi mộ đã được niêm phong. 9 Đêm ngày của Chúa sắp đến, khi quân lính canh gác từng hai người một, thì có tiếng lớn trên trời. Họ thấy trời mở ra, rồi từ đó có hai người đàn ông với ánh sáng rực rỡ từ trời giáng xuống, tiến đến gần mộ. Tảng đá đặt trước cửa mộ tự động lăn ra, mở ra một phần; mộ mở ra, và hai thanh niên bước vào. 10 Thấy vậy, những người lính đánh thức viên đại đội trưởng và các kỳ mục dậy, vì họ cũng đang vất vả canh giữ. Khi họ thuật lại những điều đã thấy, họ lại thấy ba người từ trong mộ đi ra, hai người đỡ một người, và một cây thập tự theo sau. Đầu của hai người thì chạm đến trời, còn đầu của người được họ dắt thì vượt qua trời. Họ nghe có tiếng từ trời phán rằng: "Ngươi đã rao giảng cho những người đang ngủ." Và có tiếng đáp từ trên thập tự: "Phải." 11 Vậy nên, họ bàn bạc với nhau xem có nên đi báo cáo những điều này cho Phi-lát hay không. Đang khi họ còn đang nghĩ như vậy, thì trời lại mở ra, và một người nào đó xuống và vào trong mộ. Thấy vậy, viên đại đội trưởng và những người đi cùng ông vội vã đến gặp Phi-lát trong đêm, rời khỏi ngôi mộ mà họ đang canh giữ, thuật lại mọi điều họ đã thấy, lòng đầy lo âu và nói rằng: "Quả thật, Người là Con Đức Chúa Trời." Phi-lát đáp: "Ta trong sạch về huyết của Con Đức Chúa Trời; nhưng chính các ngươi đã quyết định điều này." Bấy giờ, mọi người đến gần, nài xin và xin ông truyền cho viên đại đội trưởng và quân lính đừng nói gì về những điều họ đã thấy. Họ nói: "Vì thà chúng ta phạm tội trọng trước mặt Đức Chúa Trời, còn hơn là rơi vào tay dân Giu-đa và bị ném đá." Vậy, Phi-lát truyền cho viên đại đội trưởng và quân lính đừng nói gì cả. 12 Vào rạng sáng ngày của Chúa, Ma-ri Ma-đơ-len, một môn đồ của Chúa, vì sợ người Do Thái, vì họ đang nổi cơn thịnh nộ, đã không làm tại mộ Chúa những điều mà phụ nữ thường làm cho những người chết và những người được họ yêu quý. Bà đã dẫn các bạn mình đến mộ nơi an nghỉ của Chúa. Họ sợ người Do Thái nhìn thấy nên nói: "Mặc dù vào ngày Chúa bị đóng đinh, chúng ta không thể khóc lóc than van, nhưng bây giờ chúng ta hãy làm những điều này tại mộ Người. Nhưng ai sẽ lăn tảng đá đặt trước cửa mộ cho chúng ta, để chúng ta có thể vào ngồi bên Người và làm những việc phải làm?" Vì tảng đá rất lớn, và chúng ta sợ rằng có người nhìn thấy chúng ta. Và nếu chúng ta không thể, nhưng nếu chúng ta chỉ đặt ở cửa những vật


Turn static files into dynamic content formats.

Create a flipbook