Phúc âm Máccô CHƯƠNG 1 1 Khởi đầu Tin Mừng của Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa; 2 Như đã chép trong sách các tiên tri rằng: Nầy, Ta sai sứ giả Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con. 3 Có tiếng người kêu trong hoang địa: Hãy dọn đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. 4 Giăng đã làm phép báp-têm trong đồng vắng và rao giảng phép báp-têm ăn năn để được tha tội. 5 Cả xứ Giu-đê và thành Giê-ru-sa-lem đều kéo đến cùng ông; ai nấy đều xưng tội mình và chịu ông làm phép báptêm dưới sông Giô-đanh. 6 Giăng mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng da thú, ăn châu chấu và mật ong rừng. 7 Người rao giảng rằng: Có một Đấng quyền phép hơn tôi đang đến sau tôi; tôi không đáng cúi xuống cởi dây giày cho Ngài. 8 Tôi đã làm phép báp-têm cho các người bằng nước, nhưng Ngài sẽ làm phép báp-têm cho các người bằng Đức Thánh Linh. 9 Vào những ngày đó, Đức Chúa Jêsus từ Na-xa-rét xứ Gali-lê đến, và chịu phép báp-têm của Giăng dưới sông Giôđanh. 10 Vừa khi lên khỏi nước, Ngài thấy các tầng trời mở ra, và Đức Thánh Linh ngự xuống trên Ngài như chim bồ câu. 11 Bấy giờ có tiếng từ trời phán rằng: Ngươi là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta mọi đàng. 12 Ngay lập tức, Đức Thánh Linh thúc đẩy Ngài vào đồng vắng. 13 Ngài ở đó trong đồng vắng bốn mươi ngày, chịu quỉ Satan cám dỗ, ở chung với thú dữ, và các thiên sứ hầu hạ Ngài. 14 Sau khi Giăng bị nộp, Đức Chúa Jêsus đến xứ Ga-li-lê, rao giảng Tin Lành về nước Đức Chúa Trời, 15 Và nói rằng: Kỳ đã trọn, và vương quốc Đức Chúa Trời đã đến gần. Hãy ăn năn và tin nhận Tin Mừng. 16 Khi ấy, Đức Giê-su đang đi dọc theo bờ biển Ga-li-lê, thì thấy Si-môn và Anh-rê, em ông, đang thả lưới xuống biển, vì họ làm nghề đánh cá. 17 Đức Chúa Jêsus phán cùng họ rằng: Hãy theo ta, ta sẽ khiến các ngươi trở nên tay đánh lưới người. 18 Ngay lập tức họ bỏ lưới và đi theo Ngài. 19 Đi xa hơn một chút, Ngài thấy Gia-cơ, con trai Xê-bêđê, và Giăng, em trai ông, đang vá lưới trên thuyền. 20 Ngài liền gọi họ; họ để cha mình là Xê-bê-đê ở lại trên thuyền với những người làm công, và đi theo Ngài. 21 Họ vào thành Ca-bê-na-um; đúng ngày Sa-bát, Đức Chúa Jêsus vào nhà hội và giảng dạy. 22 Họ kinh ngạc về sự dạy dỗ của Ngài, vì Ngài dạy họ như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các thầy thông giáo. 23 Bấy giờ, trong hội đường của họ có một người bị tà ma ám, người ấy kêu lên rằng: 24 Họ nói rằng: Hãy để chúng tôi yên! Chúng tôi với Ngài có can hệ gì? Ngài đến để hủy diệt chúng tôi sao? Tôi biết Ngài là ai, là Đấng Thánh của Đức Chúa Trời. 25 Nhưng Đức Chúa Jêsus quở trách nó rằng: Hãy im đi, và ra khỏi người nầy.
26 Khi tà ma đã xé nát người ấy, kêu lớn tiếng, rồi ra khỏi người ấy. 27 Mọi người đều kinh ngạc đến nỗi họ hỏi nhau rằng: "Điều gì thế này? Đây là giáo lý mới lạ gì vậy?" Vì Người ra lệnh cho cả các tà linh, mà chúng cũng vâng lời Người. 28 Danh tiếng Ngài lập tức lan truyền khắp cả vùng xung quanh Ga-li-lê. 29 Vừa ra khỏi hội đường, Đức Giê-su và các môn đệ vào nhà Si-môn và Anh-rê, cùng với Gia-cơ và Giăng. 30 Nhưng bà mẹ vợ của Simon đang bị sốt, và ngay lập tức người ta nói cho ông biết về bà. 31 Ngài lại gần, nắm tay bà và đỡ bà dậy; cơn sốt liền biến mất và bà phục vụ họ. 32 Đến chiều, khi mặt trời lặn, người ta đem đến cho Ngài mọi kẻ đau yếu và những kẻ bị quỷ ám. 33 Cả thành đều tụ họp tại cửa. 34 Ngài chữa lành nhiều người đau yếu đủ thứ bệnh, và trừ nhiều quỷ, không cho quỷ nói ra, vì chúng biết Ngài. 35 Sáng hôm sau, khi trời còn rất tối, Ngài đã dậy, đi ra, vào một nơi vắng vẻ và cầu nguyện ở đó. 36 Si-môn và những người đi theo Ngài cũng đi theo Ngài. 37 Khi tìm được Ngài, họ thưa rằng: Mọi người đang tìm thầy. 38 Ngài phán cùng họ rằng: Chúng ta hãy đi đến các làng lân cận, để ta cũng rao giảng ở đó nữa; vì ấy là lý do mà ta ra đi. 39 Ngài rao giảng trong các hội đường khắp xứ Ga-li-lê và trừ quỷ. 40 Bấy giờ, có một người phung đến cùng Ngài, quỳ xuống van xin Ngài rằng: Nếu Ngài khứng, Ngài có thể khiến tôi được sạch. 41 Đức Chúa Jêsus động lòng thương xót, giơ tay rờ người ấy và phán rằng: Ta khứng, hãy sạch đi. 42 Ngay khi ông vừa nói xong, bệnh phong hủi liền biến mất và ông được sạch. 43 Rồi ông nghiêm giọng bảo ông ấy đi ngay; 44 Rồi bảo người rằng: Hãy coi chừng, đừng nói gì với ai cả; nhưng hãy đi trình diện cùng thầy tế lễ, và dâng lễ vật mà Môi-se đã truyền để làm chứng cho họ rằng ngươi được sạch. 45 Nhưng người ấy đi ra, bắt đầu đồn chuyện đó ra khắp nơi, đến nỗi Đức Chúa Jêsus không thể công khai vào thành được nữa, mà phải ở ngoài nơi vắng vẻ; và người ta từ khắp nơi đều đến cùng Ngài. CHƯƠNG 2 1 Vài ngày sau, Đức Giê-su lại vào thành Ca-bê-na-um; người ta nghe nói Người đang ở trong nhà. 2 Lập tức, dân chúng nhóm lại đông lắm, đến nỗi không còn chỗ trống, ngay cả trước cửa cũng không còn nữa. Ngài giảng đạo cho họ. 3 Bấy giờ, có người đem đến cho Ngài một người bại liệt, có bốn người khiêng. 4 Nhưng vì đông người, nên họ không thể đến gần Ngài được, nên họ dỡ mái nhà nơi Ngài đang ngồi, rồi từ đó dòng giường của người bại liệt xuống. 5 Khi Đức Chúa Jêsus thấy đức tin của họ, Ngài phán cùng người bại rằng: Hỡi con, tội lỗi con đã được tha. 6 Nhưng có mấy thầy thông giáo ngồi đó, suy nghĩ trong lòng rằng: 7 Tại sao người này lại nói phạm thượng như vậy? Ai có thể tha tội ngoài một mình Đức Chúa Trời?