Ga-la-ti CHƯƠNG 1 1 Phao-lô, một sứ đồ (không phải bởi loài người, cũng không nhờ một người nào, nhưng bởi Đức Chúa Jêsus Christ và Đức Chúa Trời là Cha, là Đấng đã khiến Ngài từ cõi chết sống lại); 2 Cùng tất cả anh em ở với tôi, gửi đến các Hội thánh ở Ga-la-ti: 3 Nguyện xin ân điển và sự bình an từ Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta, ở cùng anh em. 4 Đấng đã phó mình vì tội lỗi chúng ta, để giải cứu chúng ta khỏi thế gian gian ác này, theo ý muốn của Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta. 5 Nguyện vinh quang thuộc về Ngài đến đời đời vô cùng. Amen. 6 Tôi lấy làm lạ khi thấy anh em vội lìa bỏ Đấng đã gọi anh em đến trong ân điển của Đấng Christ để theo một phúc âm khác. 7 Thật vậy, chẳng có điều gì khác; nhưng có một số kẻ làm rối trí anh em và muốn làm sai lạc Tin Lành của Đấng Christ. 8 Nhưng nếu có ai, hoặc chính chúng tôi, hoặc một thiên sứ trên trời, truyền cho anh em một phúc âm nào khác với phúc âm chúng tôi đã truyền cho anh em, thì người ấy đáng bị nguyền rủa. 9 Như chúng tôi đã nói trước đây, nay tôi lại nói lần nữa: Nếu ai truyền cho anh em một phúc âm nào khác với phúc âm anh em đã nhận, thì người ấy đáng bị nguyền rủa. 10 Bây giờ, tôi muốn thuyết phục loài người hay Đức Chúa Trời? Hay là tôi muốn làm đẹp lòng loài người? Nếu tôi còn làm đẹp lòng loài người, thì tôi không còn là tôi tớ của Đấng Christ nữa. 11 Nhưng thưa anh em, tôi nói cho anh em biết rằng, Tin Mừng mà tôi đã rao giảng không phải đến từ loài người. 12 Vì tôi không nhận hay học Tin Mừng đó từ một người nào, nhưng tôi nhận được qua sự mặc khải của Đức Chúa Jesus Christ. 13 Vì anh em đã nghe về cách cư xử của tôi trước đây trong đạo Do Thái, thể nào tôi đã quá mức bắt bớ và phá hoại Hội thánh của Đức Chúa Trời. 14 Tôi đã lợi dụng tôn giáo Do Thái hơn nhiều người cùng lứa tuổi với tôi trong nước tôi, tôi nhiệt thành hơn nhiều với các truyền thống của tổ tiên tôi. 15 Nhưng khi Đức Chúa Trời, là Đấng đã biệt riêng tôi ra từ lúc còn trong lòng mẹ, và đã gọi tôi bởi ân điển Ngài, vui lòng, 16 Để bày tỏ Con Ngài trong tôi, hầu cho tôi rao truyền về Ngài giữa dân ngoại; ngay lập tức tôi không bàn bạc với xác thịt và máu huyết: 17 Tôi cũng không lên Giê-ru-sa-lem để gặp những người đã làm sứ đồ trước tôi, nhưng tôi đi qua xứ A-ra-bi, rồi lại trở về Đa-mách. 18 Sau đó, ba năm, tôi lên Giê-ru-sa-lem để thăm Phi-e-rơ và ở lại với ông mười lăm ngày. 19 Nhưng tôi không thấy một sứ đồ nào khác, ngoại trừ Gia-cơ là anh em của Chúa. 20 Những điều tôi viết cho anh em, trước mặt Đức Chúa Trời, tôi không nói dối.
21 Sau đó, tôi đi vào các vùng Syria và Si-li-si; 22 Và vẫn còn xa lạ đối với các Hội thánh ở Giu-đê trong Đấng Christ. 23 Nhưng họ chỉ nghe rằng: Kẻ đã từng bắt bớ chúng ta ngày xưa, nay lại rao giảng đức tin mà trước kia hắn đã phá hủy. 24 Và họ tôn vinh Đức Chúa Trời nơi tôi. CHƯƠNG 2 1 Mười bốn năm sau, tôi lại lên Giê-ru-sa-lem với Ba-na-ba, và cũng đem Tít đi cùng. 2 Tôi đã được mặc khải và đã truyền bá phúc âm mà tôi rao giảng giữa dân ngoại cho họ, nhưng chỉ truyền riêng cho những người có uy tín, kẻo tôi chạy vô ích hay đã chạy vô ích. 3 Nhưng Tít, người cùng đi với tôi, là người Hy Lạp, không bị ép phải chịu phép cắt bì. 4 Và điều đó là vì có những anh em giả dối vô tình trà trộn vào, những kẻ đã lén lút do thám sự tự do mà chúng ta có trong Đấng Christ Jêsus, để họ có thể bắt chúng ta làm tôi mọi: 5 Chúng tôi đã nhường nhịn anh em, dù chỉ một giờ, để lẽ thật của Tin Mừng được tiếp tục ở giữa anh em. 6 Nhưng trong số những người có vẻ hơi khác thường đó (dù họ là ai, thì điều đó không quan trọng đối với tôi: Đức Chúa Trời không chấp nhận bất kỳ người nào), vì những người có vẻ hơi khác thường đó không làm cho tôi thêm lợi ích gì. 7 Nhưng ngược lại, khi họ thấy rằng phúc âm cho người không chịu cắt bì đã được giao cho tôi, cũng như phúc âm cho người chịu cắt bì đã được giao cho Phi-e-rơ; 8 (Vì Đấng đã có công hiệu trong Phi-e-rơ để khiến họ làm sứ đồ cho những người chịu phép cắt bì, thì cũng có công hiệu trong tôi để khiến họ làm sứ đồ cho dân ngoại:) 9 Khi Gia-cơ, Sê-pha và Giăng, những người được coi là trụ cột, nhận thấy ân điển đã ban cho tôi, họ đã bắt tay hữu giao hảo với tôi và Ba-na-ba, để chúng tôi đến cùng dân ngoại, còn họ đến cùng những người chịu phép cắt bì. 10 Họ chỉ muốn chúng tôi nhớ đến những người nghèo; đó cũng là điều tôi mong muốn làm. 11 Nhưng khi Phi-e-rơ đến An-ti-ốt, tôi đã phản đối ông ngay trước mặt, vì ông đáng bị chỉ trích. 12 Vì trước khi có mấy người của Gia-cơ đến, ông đã ăn chung với dân ngoại; nhưng khi họ đến, ông lánh đi và tách riêng ra, vì sợ những người chịu phép cắt bì. 13 Những người Do Thái khác cũng giả vờ như vậy với ông, đến nỗi Ba-na-ba cũng bị lôi cuốn bởi sự giả vờ của họ. 14 Nhưng khi tôi thấy họ không sống ngay thẳng theo lẽ thật của Tin Mừng, tôi đã nói với Phi-e-rơ trước mặt mọi người rằng: Nếu anh là người Do Thái, sống theo cách của dân ngoại, không theo cách của người Do Thái, tại sao anh lại ép buộc dân ngoại sống theo cách của người Do Thái? 15 Chúng ta là người Do Thái theo bản chất, không phải là tội nhân của dân ngoại, 16 Vì biết rằng con người được xưng công chính, không phải bởi việc làm theo luật pháp, nhưng bởi đức tin nơi Đức Chúa Jêsus Christ, nên chúng tôi cũng đã tin đến Đức Chúa Jêsus Christ, để được xưng công chính bởi đức tin nơi Đấng Christ, chứ không phải bởi việc làm theo luật pháp; vì không một xác thịt nào được xưng công chính bởi việc làm theo luật pháp.