James CHƯƠNG 1 1 Gia-cơ, tôi tớ của Đức Chúa Trời và của Đức Chúa Jêsus Christ, gửi lời chào đến mười hai chi phái đang tản mác khắp nơi. 2 Hỡi anh em, hãy coi như mình được vui mừng trọn vẹn khi gặp đủ mọi thử thách; 3 Hãy biết rằng sự thử thách đức tin của anh em sinh ra lòng kiên nhẫn. 4 Nhưng sự nhịn nhục phải làm trọn công việc của nó, hầu cho anh em được trọn vẹn và toàn vẹn, không thiếu thốn điều gì. 5 Nếu ai trong anh em thiếu sự khôn ngoan, hãy cầu xin Đức Chúa Trời, là Đấng ban cho mọi người cách rộng rãi, không trách móc, thì người ấy sẽ được ban cho. 6 Nhưng hãy cầu xin với đức tin, không chút do dự. Vì kẻ do dự giống như sóng biển bị gió đẩy đưa và xô đẩy. 7 Vì người ấy đừng nghĩ rằng mình sẽ nhận được điều gì từ Chúa. 8 Người hai lòng thì hay dao động trong mọi việc mình làm. 9 Anh em ở địa vị thấp kém hãy vui mừng vì mình được tôn cao: 10 Nhưng người giàu, vì họ đã bị hạ xuống, vì họ sẽ qua đi như hoa cỏ. 11 Vì mặt trời vừa mọc lên, nắng nóng thiêu đốt, cỏ khô héo, hoa rụng, nhan sắc tàn lụi: người giàu cũng sẽ tàn lụi trong đường lối mình như vậy. 12 Phước cho người chịu đựng được sự cám dỗ, vì sau khi đã chịu thử thách, họ sẽ nhận được mão triều thiên của sự sống mà Chúa đã hứa cho những ai yêu mến Ngài. 13 Chớ có ai khi bị cám dỗ mà nói rằng: Tôi bị Đức Chúa Trời cám dỗ; vì Đức Chúa Trời không thể bị cám dỗ bởi điều ác, và Ngài cũng không cám dỗ ai. 14 Nhưng mỗi người bị cám dỗ khi bị dục vọng mình lôi cuốn và quyến rũ. 15 Khi lòng ham muốn đã cưu mang, nó sinh ra tội lỗi; và tội lỗi đã trọn thì sinh ra sự chết. 16 Hỡi anh em yêu dấu của tôi, đừng phạm tội. 17 Mọi ân điển tốt lành và mọi sự ban cho toàn hảo đều đến từ trên cao và từ Cha sáng láng mà xuống; trong Ngài không có sự thay đổi hay bóng tối nào biến chuyển. 18 Theo ý muốn của Ngài, Ngài đã dùng lời chân lý mà sinh chúng ta, để chúng ta trở nên như trái đầu mùa trong các loài thọ tạo của Ngài. 19 Vậy nên, hỡi anh em yêu dấu của tôi, mỗi người phải mau nghe, chậm nói, chậm giận. 20 Vì cơn giận của loài người không thực hiện được sự công chính của Đức Chúa Trời. 21 Vậy nên, hãy loại bỏ mọi điều ô uế và mọi điều gian ác dư thừa, và hãy khiêm nhường tiếp nhận lời đã được cấy vào anh em, là lời có thể cứu rỗi linh hồn anh em. 22 Nhưng hãy làm theo lời Chúa, chớ lấy nghe làm đủ mà lừa dối chính mình. 23 Vì nếu ai nghe lời mà không làm theo thì giống như người kia soi mặt mình trong gương: 24 Vì người ấy ngắm nhìn chính mình, rồi đi, và liền quên ngay mình là người như thế nào. 25 Nhưng ai nhìn vào luật pháp trọn vẹn đem lại sự tự do, lại bền lòng suy gẫm, không phải nghe rồi quên, nhưng hết
lòng thực hành, thì người ấy sẽ được phước trong việc mình làm. 26 Nếu có ai trong anh em tưởng mình là người tin đạo, mà không kiềm chế lưỡi mình, nhưng lại lừa dối lòng mình, thì sự tin đạo của người ấy là vô ích. 27 Sự tin đạo thanh sạch và không tì vết trước mặt Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, là thăm viếng trẻ mồ côi, người góa bụa trong cơn khốn khó của họ, và giữ mình cho khỏi sự ô uế của thế gian. CHƯƠNG 2 1 Hỡi anh em, khi tin đến Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa vinh hiển, thì chớ có tây vị người nào. 2 Vì nếu có một người đeo nhẫn vàng, mặc quần áo đẹp bước vào nơi hội anh em, lại có một người nghèo, mặc quần áo tồi tàn cũng bước vào; 3 Các ngươi lại ngó kẻ mặc áo đẹp, mà nói rằng: Mời ngồi đây, là chỗ tử tế; lại nói với người nghèo rằng: Hãy đứng đó, hoặc ngồi dưới bệ chân ta, 4 Vậy chẳng phải anh em tự phân biệt mình và trở thành những người xét đoán có ý xấu sao? 5 Hỡi anh em yêu dấu của tôi, hãy nghe đây: Đức Chúa Trời há chẳng chọn những người nghèo ở thế gian nầy làm cho giàu trong đức tin, và là kẻ thừa kế vương quốc mà Ngài đã hứa cho những người yêu mến Ngài sao? 6 Nhưng các ngươi lại khinh dể người nghèo. Chẳng phải người giàu đã áp bức các ngươi và kéo các ngươi đến trước tòa án sao? 7 Chẳng phải họ phạm thượng đến danh đáng kính mà anh em được gọi sao? 8 Nếu anh em làm trọn luật pháp của vua theo Kinh Thánh: Ngươi phải yêu người lân cận như chính mình, thì anh em làm phải lắm. 9 Nhưng nếu anh em thiên vị người khác, thì anh em phạm tội, và bị luật pháp buộc tội là kẻ phạm pháp. 10 Vì bất cứ ai giữ trọn luật pháp mà phạm một điều thì cũng mắc tội như đã phạm hết thảy. 11 Vì Đấng đã phán rằng: Chớ phạm tội ngoại tình, cũng đã phán rằng: Chớ giết người. Vậy nếu ngươi không phạm tội ngoại tình, nhưng nếu ngươi giết người, thì ngươi trở thành kẻ vi phạm luật pháp. 12 Hãy nói và làm như vậy, như thể họ sẽ bị luật pháp tự do xét đoán. 13 Vì kẻ không có lòng thương xót sẽ bị xét đoán không thương xót; nhưng lòng thương xót vui mừng trước sự xét đoán. 14 Hỡi anh em, nếu ai nói mình có đức tin mà không có việc làm thì có ích gì? Đức tin có thể cứu người ấy được chăng? 15 Nếu anh chị em nào không có quần áo mặc, thiếu thốn thức ăn hằng ngày, 16 Nhưng một người trong anh em nói với họ rằng: Hãy ra đi bình an, hãy sưởi ấm và ăn uống no đủ; nhưng anh em không cho họ những đồ thân thể họ cần, thì có ích gì? 17 Đức tin cũng vậy, nếu không có việc làm thì tự nó chết. 18 Hoặc có người nói: Ngươi có đức tin, còn ta có việc làm. Hãy cho ta thấy đức tin của ngươi mà không cần việc làm, rồi ta sẽ cho ngươi thấy đức tin của ta qua việc làm. 19 Ngươi tin rằng chỉ có một Đức Chúa Trời; ngươi tin phải lắm; ma quỷ cũng tin như vậy và run sợ. 20 Nhưng hỡi người vô tri kia, ngươi có biết rằng đức tin không có việc làm là đức tin chết không?