Phong tục bố thí của người Kitô giáo Bố thí - quần áo, thức ăn hoặc tiền được cho người nghèo.
Phúc Âm Hãy cẩn thận đừng bố thí trước mặt người ta để được người ta thấy, nếu không, các ngươi sẽ không được Cha ở trên trời thưởng. Vậy nên, khi bố thí, đừng thổi kèn trước mặt như những kẻ giả hình hay làm trong các hội đường và ngoài đường phố, để được người ta khen ngợi. Thật vậy, ta nói cùng các ngươi, chúng đã được thưởng rồi. Nhưng khi bố thí, chớ để tay trái biết việc tay phải làm, hầu cho việc bố thí của ngươi được kín đáo, và Cha ngươi, Đấng thấy mọi sự kín đáo, sẽ thưởng ngươi cách công khai. ( Ma-thi-ơ 6:1-4) Đức Chúa Giê-su đáp rằng: “ Có một người từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-cô, bị bọn cướp cướp mất áo quần, làm bị thương người, rồi bỏ đi, để người nằm đó gần chết. Tình cờ có một thầy tế lễ đi ngang qua đó, thấy người thì đi vòng sang bên kia. Cũng vậy, có một người Lê-vi đi ngang qua, thấy người rồi cũng đi vòng sang bên kia. Nhưng có một người Sa-ma-ri đang đi đường thì đến chỗ người nằm, thấy người ấy, động lòng thương xót, bèn đến gần, băng bó vết thương cho người, đổ dầu và rượu vào, rồi đặt người lên trâu mình, đem đến một quán trọ, chăm sóc người. Sáng hôm sau, khi đi, người ấy lấy hai đồng bạc đưa cho chủ quán, nói rằng: ‘Hãy chăm sóc người này; nếu ông có tiêu thêm gì, khi tôi trở lại, tôi sẽ trả lại cho ông.’ Vậy, trong ba người ấy, theo ông, ai là người lân cận của người bị bọn cướp cướp cướp?” Và người ấy nói: “Chính Ngài đã tỏ lòng thương xót người ấy.” Đức Chúa Giê-su phán cùng người ấy: “ Hãy đi, và ngươi cũng hãy làm như vậy.” Lu-ca 10:30-37 Nhưng hãy bố thí những gì mình có; này, mọi sự đều sạch đối với các ngươi. Lu-ca 11:41 Hãy bán hết những gì các ngươi có và bố thí; hãy sắm cho mình những túi không bao giờ cũ, một kho báu trên trời không bao giờ hư nát, nơi không có kẻ trộm nào đến gần, cũng không có mối mọt nào phá hoại. Vì nơi nào có kho báu của các ngươi, thì lòng các ngươi cũng ở đó. Lu-ca 12:33-34
Công vụ Bấy giờ, Phê-rô và Giăng cùng lên đền thờ, tức là giờ thứ chín, để cầu nguyện. Có một người què từ lúc mới sinh, người ta đem đến cửa đền thờ, hằng ngày là cửa Đẹp, để xin ăn với những người vào đền thờ. Thấy Phê-rô và Giăng sắp vào đền thờ, người ấy xin ăn. Phê-rô và Giăng cùng nhìn người ấy, liền nói: “Hãy nhìn chúng tôi!” Người ấy liền nhìn đến, trông mong được nhận chút gì. Phê-rô nói: “Tôi chẳng có vàng bạc gì cả, nhưng tôi có cái nào cho anh, nhân danh Đức Chúa Giê-su Christ