Ru-tơ CHƯƠNG 1 1 Bấy giờ, trong những ngày các quan xét trị vì, có một nạn đói xảy ra trong xứ. Có một người ở Bết-lê-hem, xứ Giu-đa, cùng vợ và hai con trai đi kiều ngụ trong xứ Mô-áp. 2 Tên của người đàn ông là Elimelech, tên của vợ ông là Naomi, và tên của hai con trai ông là Mahlon và Kilion, người Êphrath ở Bethlehem Juda. Và họ đến vùng đất Moab, và ở lại đó. 3 Ê-li-mê-léc, chồng của Na-ô-mi, qua đời, để lại bà và hai đứa con trai. 4 Họ lấy vợ trong số những người đàn bà Mô-áp; một người tên là Ọt-pa, người kia tên là Ru-tơ. Họ sống tại đó khoảng mười năm. 5 Cả Mahlon và Ki-li-ôn đều qua đời; chỉ còn lại người đàn bà trong hai người con trai và chồng bà. 6 Bấy giờ, bà cùng các con dâu mình đứng dậy, đặng từ xứ Mô-áp trở về; vì tại xứ Mô-áp, bà đã nghe nói rằng Đức Giê-hô-va đã thăm viếng dân Ngài và ban cho họ bánh ăn. 7 Vậy, bà rời khỏi nơi mình đang ở, cùng với hai con dâu; họ lên đường trở về xứ Giu-đa. 8 Na-ô-mi nói với hai nàng dâu rằng: Mỗi người hãy trở về nhà mẹ mình! Nguyện Đức Giê-hô-va đối xử nhân từ với hai con, như hai con đã đối xử với người chết và với mẹ. 9 Nguyện Đức Giê-hô-va ban cho các ngươi được yên nghỉ, mỗi người trong các ngươi ở nhà chồng mình. Rồi nàng hôn họ; và họ cất tiếng lên, và khóc. 10 Họ nói với bà: Chắc chắn chúng tôi sẽ trở về với bà, đến dân tộc của bà. 11 Na-ô-mi đáp: Hỡi các con gái của ta, hãy trở về đi! Sao các con muốn đi với ta? Trong bụng ta còn con trai nào nữa để làm chồng các con sao? 12 Hãy trở lại, hỡi các con gái của ta, hãy đi đi; vì ta đã quá già để có chồng. Nếu ta nói, ta còn hy vọng, nếu ta cũng có một người chồng vào đêm nay, và cũng sẽ sinh con trai; 13 Các con há muốn đợi chúng cho đến khi chúng trưởng thành sao? Các con há muốn ở lại với chúng mà không lấy chồng sao? Không đâu, các con gái của ta! Vì ta rất đau buồn vì các con, khi tay của Đức Giê-hô-va giơ ra chống lại ta. 14 Họ lại cất tiếng khóc nữa. Ọt-pa hôn mẹ chồng mình; nhưng Ru-tơ thì gắn bó với bà. 15 Bà nói: "Nầy, chị dâu con đã trở về với dân tộc và các thần của chị ấy rồi; con hãy trở về theo chị dâu con đi." 16 Ru-tơ thưa rằng: Xin đừng nài tôi lìa bỏ mẹ, hay là đừng trở về mà không theo mẹ; vì mẹ đi đâu, tôi sẽ đi đó; mẹ ở nơi nào, tôi sẽ ở nơi đó. Dân sự của mẹ là dân sự của tôi, Đức Chúa Trời của mẹ là Đức Chúa Trời của tôi. 17 Nơi nào mẹ chết, con cũng muốn chết và được chôn ở đó. Nếu có điều gì khác ngoài sự chết phân rẽ con khỏi mẹ, nguyện Đức Giê-hô-va phạt con nặng nề hơn nữa. 18 Khi thấy nàng quyết tâm đi với mình, bà liền rời đi và nói chuyện với nàng. 19 Vậy hai người đi cho đến khi đến Bết-lê-hem. Khi họ đến Bết-lê-hem, cả thành đều xôn xao chung quanh họ, và họ nói: Có phải Na-ô-mi đây không? 20 Bà đáp: "Đừng gọi tôi là Na-ô-mi, hãy gọi tôi là Ma-ra, vì Đấng Toàn Năng đã đối xử với tôi rất cay đắng."
21 Tôi ra đi đầy đủ, nhưng Đức Giê-hô-va lại dẫn tôi về tay không. Vậy tại sao các ngươi gọi tôi là Na-ô-mi, khi Đức Giê-hô-va đã chứng cớ nghịch cùng tôi, và Đấng Toàn năng đã làm cho tôi đau khổ? 22 Vậy, Na-ô-mi và Ru-tơ, người Mô-áp, con dâu bà, từ xứ Mô-áp trở về, cùng đi với bà. Họ đến Bết-lê-hem vào đầu mùa gặt lúa mạch. CHƯƠNG 2 1 Na-ô-mi có một người bà con bên chồng, là một người quyền thế và giàu có, thuộc dòng họ Ê-li-mê-léc; tên người là Bô-ô. 2 Ruth, người Mô-áp, thưa với Naomi rằng: Xin cho con ra đồng mót lúa theo sau người mà con sẽ được ơn. Bà nói với nàng rằng: Hãy đi, con gái của ta. 3 Nàng đi, trở về, mót lúa trong ruộng sau những người gặt lúa. Tình cờ nàng thấy một phần ruộng thuộc về Bô-ô, là người cùng họ với Ê-li-mê-léc. 4 Bấy giờ, Bô-ô từ Bết-lê-hem đến, nói cùng những người gặt lúa rằng: Nguyện Đức Giê-hô-va ở cùng các ngươi! Họ đáp rằng: Nguyện Đức Giê-hô-va ban phước cho ông. 5 Bô-ô hỏi người đầy tớ coi sóc các thợ gặt rằng: Người con gái nầy là con của ai? 6 Người đầy tớ coi sóc các thợ gặt đáp rằng: Ấy là cô gái Mô-áp đã cùng Na-ô-mi từ xứ Mô-áp trở về. 7 Nàng thưa rằng: Xin cho phép tôi đi theo những người gặt lúa mà mót và lượm giữa các bó lúa. Vậy nàng đã đến và ở lại đó từ sáng cho đến bây giờ, chỉ ở lại trong nhà một chút thôi. 8 Bô-ô nói với Ru-tơ rằng: Hỡi con gái ta, con không nghe sao? Đừng đi mót lúa ở ruộng khác, cũng đừng rời khỏi đây, nhưng hãy ở lại đây với các tớ gái ta. 9 Hãy để mắt ngươi nhìn vào cánh đồng mà họ gặt, và hãy đi theo họ: Ta đã chẳng dặn những người trẻ tuổi rằng họ không được đụng đến ngươi sao? Và khi ngươi khát, hãy đến bên bình và uống nước mà những người trẻ tuổi đã múc ra. 10 Bấy giờ, nàng sấp mặt xuống đất, lạy ông và nói rằng: Vì sao tôi được ơn trước mặt ông, đến nỗi ông nhận biết tôi, trong khi tôi là một người lạ? 11 Bô-ô đáp rằng: Người ta đã thuật lại cho ta nghe mọi điều con đã làm cho mẹ chồng con, từ khi chồng con qua đời, và cách con đã lìa cha mẹ, xứ sở mình, mà đến cùng một dân tộc mà trước kia con chưa hề biết. 12 Nguyện Đức Giê-hô-va báo đáp công việc của ngươi, và ban cho ngươi sự ban thưởng trọn vẹn từ Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Đấng mà ngươi đã đến nương náu dưới cánh Ngài. 13 Bấy giờ, nàng nói: Lạy chúa, xin cho tôi được ơn trước mặt chúa, vì chúa đã an ủi tôi, và đã nói lời tử tế với tớ gái chúa, mặc dù tôi không bằng một trong những tớ gái của chúa. 14 Bô-ô nói với nàng rằng: Đến giờ ăn, hãy lại đây, ăn bánh và chấm miếng bánh vào giấm. Nàng ngồi cạnh những người gặt lúa; ông đưa cho nàng hạt lúa rang, nàng ăn, no nê, rồi bỏ đi. 15 Khi nàng đứng dậy mót lúa, Bô-ô truyền lệnh cho các đầy tớ mình rằng: Hãy để nàng mót ngay cả giữa các bó lúa, và đừng trách móc nàng. 16 Cũng hãy nhặt vài nắm lúa trong tay nàng, bỏ lại, để nàng có thể mót lấy, và đừng trách móc nàng.