Than vãn CHƯƠNG 1 1 Thành phố vốn đông dân, nay lại trở nên cô đơn! Thành phố vốn vĩ đại giữa các nước, và là công chúa giữa các tỉnh, nay lại trở thành chư hầu! 2 Nàng khóc lóc thảm thiết ban đêm, nước mắt nàng tuôn tràn trên má; trong số tất cả những người tình của nàng, chẳng có ai an ủi nàng; tất cả bạn bè của nàng đều đối xử gian dối với nàng, họ đã trở thành kẻ thù của nàng. 3 Giu-đa đã bị bắt làm phu tù vì hoạn nạn, và vì sự nô lệ lớn lao; nó sống giữa các dân ngoại, không được an nghỉ; mọi kẻ bắt bớ nó đã đuổi kịp nó giữa các eo biển. 4 Đường lối của Si-ôn than khóc, vì không ai đến dự các kỳ lễ trọng thể; mọi cửa thành đều hoang vắng; các thầy tế lễ than thở, các trinh nữ đau khổ, và lòng cay đắng. 5 Kẻ thù của nàng là kẻ đứng đầu, kẻ thù của nàng được thịnh vượng; vì Đức Giê-hô-va đã làm cho nàng khốn khổ vì tội lỗi nàng quá nhiều; con cái nàng đã bị bắt làm phu tù trước mặt kẻ thù. 6 Con gái Si-ôn không còn vẻ đẹp nữa; các quan trưởng của nó giống như nai cái không tìm được đồng cỏ, và phải bỏ chạy khi bị kẻ đuổi theo truy đuổi. 7 Trong những ngày khốn khổ và khốn cùng, Giê-ru-salem nhớ lại mọi điều vui thú mà mình đã có trong những ngày xưa, khi dân sự mình rơi vào tay kẻ thù, và không ai giúp đỡ; kẻ thù đã thấy mình, và chế giễu ngày Sa-bát của mình. 8 Giê-ru-sa-lem đã phạm tội trọng; vì thế nó phải bị cất đi; mọi kẻ tôn kính nó đều khinh dể nó, vì đã thấy sự lõa lồ của nó; nó thở dài và quay lại đằng sau. 9 Sự ô uế của nó ở trong váy nó; nó không nhớ đến sự cuối cùng của mình; vì vậy nó đã sa xuống một cách kỳ diệu: nó không có ai an ủi. Hỡi Đức Giê-hô-va, hãy nhìn xem sự khốn khổ của tôi: vì kẻ thù đã tự tôn mình lên. 10 Kẻ thù đã giơ tay trên mọi vật đẹp đẽ của nàng; vì nàng đã thấy các dân ngoại đã vào nơi thánh của nàng, trong khi Ngài đã truyền rằng chúng không được vào hội chúng của Ngài. 11 Cả dân sự nó đều than thở, tìm kiếm bánh; chúng đã đổi những vật ngon của mình làm thức ăn để làm thỏa mãn tâm hồn. Lạy Đức Giê-hô-va, xin hãy xem xét, vì tôi đã trở nên hèn hạ. 12 Hỡi mọi người qua lại, há chẳng là gì đối với các ngươi sao? Hãy nhìn xem, thử xem có nỗi buồn nào giống như nỗi buồn mà Đức Giê-hô-va đã giáng trên tôi trong ngày Ngài nổi cơn thịnh nộ dữ dội chăng? 13 Từ trên cao, Ngài đã sai lửa đến thiêu đốt xương tôi, và lửa ấy thắng hơn chúng. Ngài giăng lưới dưới chân tôi, khiến tôi thối lui; Ngài khiến tôi hoang vu và mệt mỏi suốt ngày. 14 Cái ách của sự vi phạm tôi đã bị tay Ngài trói chặt; chúng cuộn lại và đè lên cổ tôi; Ngài đã làm sức mạnh tôi suy yếu, Đức Giê-hô-va đã phó tôi vào tay chúng, tôi không thể nào thoát khỏi. 15 Đức Giê-hô-va đã giày đạp các chiến sĩ mạnh mẽ của tôi ở giữa tôi; Ngài đã triệu tập một hội đồng chống lại tôi để giày đạp những người trai trẻ của tôi; Đức Giê-hô-va đã giày đạp trinh nữ, con gái Giu-đa, như trong máy ép rượu.
16 Vì những điều này, tôi khóc; mắt tôi, mắt tôi chảy nước, vì Đấng an ủi đáng lẽ làm khuây khỏa linh hồn tôi đã xa tôi. Con cái tôi bị cô lập, vì kẻ thù đã thắng thế. 17 Si-ôn giơ tay ra, không ai an ủi; Đức Giê-hô-va đã truyền lịnh về Gia-cốp rằng kẻ thù nghịch sẽ vây quanh người; Giê-ru-sa-lem ở giữa chúng như người đàn bà có kinh nguyệt. 18 Đức Giê-hô-va là công bình, vì tôi đã phản nghịch mạng lệnh Ngài. Hỡi mọi dân, xin hãy nghe và nhìn xem sự đau đớn của tôi: Các trinh nữ và các thanh niên của tôi đã bị bắt làm phu tù. 19 Tôi đã gọi những người yêu tôi đến, nhưng họ đã lừa dối tôi; các thầy tế lễ và các trưởng lão của tôi đã tắt thở trong thành phố, trong khi họ tìm kiếm thức ăn để giải tỏa tâm hồn mình. 20 Lạy Đức Giê-hô-va, xin hãy xem, vì tôi đang gặp gian truân; lòng tôi bối rối; vì tôi đã phản nghịch dữ dội. Ở ngoài thì gươm đao cướp đoạt, ở trong nhà thì như tử thần. 21 Chúng đã nghe rằng tôi than thở, nhưng không ai an ủi tôi. Tất cả kẻ thù của tôi đã nghe về nỗi gian truân của tôi, chúng vui mừng vì Chúa đã làm điều đó. Chúa sẽ làm cho ngày Chúa đã gọi đến, và chúng sẽ giống như tôi. 22 Xin Chúa hãy đem mọi sự gian ác của chúng đến trước mặt Chúa; xin Chúa hãy làm cho chúng như Chúa đã làm cho con, vì mọi sự vi phạm của con; vì con than thở nhiều, và lòng con mòn mỏi. CHƯƠNG 2 1 Chúa đã bao phủ con gái Si-ôn bằng một đám mây trong cơn thịnh nộ của Ngài, và đã ném sự vinh quang của Y-sơra-ên từ trên trời xuống đất, và không nhớ đến bệ chân Ngài trong ngày thịnh nộ của Ngài! 2 Chúa đã nuốt hết các nơi ở của Gia-cốp, chẳng thương xót; trong cơn thịnh nộ, Ngài đã phá đổ các đồn lũy của con gái Giu-đa; Ngài đã xô chúng xuống đất; Ngài đã làm ô uế vương quốc và các quan trưởng trong đó. 3 Trong cơn thịnh nộ, Ngài đã chặt đứt mọi sừng của Y-sơra-ên; Ngài đã rút tay hữu mình lại trước mặt kẻ thù, và Ngài đã đốt Gia-cốp như ngọn lửa hừng, thiêu đốt chung quanh. 4 Ngài giương cung như kẻ thù; Ngài đứng giơ tay phải như kẻ thù; Ngài giết hết những kẻ đẹp mắt trong đền tạm của con gái Si-ôn; Ngài đổ cơn thịnh nộ ra như lửa. 5 Đức Giê-hô-va như kẻ thù đã nuốt Y-sơ-ra-ên, đã nuốt hết các cung điện của nó; Ngài đã phá hủy các đồn lũy của nó, và làm cho con gái Giu-đa thêm than khóc và rên xiết. 6 Ngài đã mạnh bạo cất đền tạm của Ngài đi như thể nó thuộc về một khu vườn; Ngài đã phá hủy những nơi hội họp của Ngài; Đức Giê-hô-va đã khiến các ngày lễ trọng thể và ngày Sa-bát bị quên lãng tại Si-ôn; Ngài đã khinh dể vua và thầy tế lễ trong cơn thịnh nộ của Ngài. 7 Đức Giê-hô-va đã bỏ bàn thờ Ngài, Ngài ghê tởm nơi thánh của Ngài, Ngài đã phó vào tay kẻ thù các tường thành cung điện của Ngài. Chúng làm ồn ào trong nhà Đức Giê-hô-va như trong ngày lễ trọng thể. 8 Đức Giê-hô-va đã định phá hủy tường thành của con gái Si-ôn; Ngài đã giăng dây, không ngừng tay hủy diệt; nên Ngài khiến đồn lũy và tường thành than khóc; chúng cùng nhau suy yếu. 9 Các cửa thành đã chìm xuống đất; Ngài đã phá hủy và bẻ gãy các then cài; vua và các quan trưởng của thành ở giữa các dân ngoại; luật pháp không còn nữa; các tiên tri của