Thẩm phán CHƯƠNG 1 1 Sau khi Giô-suê qua đời, dân Y-sơ-ra-ên cầu hỏi Đức Giê-hô-va rằng: Ai sẽ là người đầu tiên lên đánh dân Cana-an để đánh chúng? 2 Đức Giê-hô-va phán rằng: Giu-đa phải đi lên; nầy, ta đã phó xứ vào tay họ. 3 Giu-đa nói với Si-mê-ôn, anh mình, rằng: Hãy đi với tôi đến phần đất của tôi, để chúng ta đánh dân Ca-na-an; và tôi cũng sẽ đi với anh đến phần đất của anh. Vậy Si-mê-ôn đi với người. 4 Vậy Giu-đa đi lên; Đức Giê-hô-va phó dân Ca-na-an và dân Phê-rê-sít vào tay họ; và họ giết mười ngàn người của dân ấy tại Bê-xéc. 5 Họ gặp A-đô-ni-be-xéc tại Bê-xéc; họ giao chiến với ông và giết dân Ca-na-an và dân Phê-rê-sít. 6 Nhưng A-đô-ni-bê-xéc chạy trốn; họ đuổi theo, bắt được ông, chặt ngón tay cái và ngón chân cái của ông. 7 Ađônibezek nói: Bảy mươi vua, bị chặt ngón tay cái và ngón chân cái, đã gom thịt dưới bàn ta; ta đã làm thế nào, thì Đức Chúa Trời cũng đã báo đáp ta như vậy. Người ta đem vua đến Giê-ru-sa-lem, và vua đã chết tại đó. 8 Bấy giờ, con cái Giu-đa đã giao chiến với Giê-ru-sa-lem, chiếm lấy thành, dùng gươm giết thành và đốt thành. 9 Sau đó, con cháu Giu-đa đi xuống đánh dân Ca-na-an, là dân sống trên núi, ở miền Nam và trong thung lũng. 10 Giu-đa đi đánh dân Ca-na-an ở tại Hếp-rôn (trước kia tên Hếp-rôn là Ki-ri-át-a-ba), và họ đánh bại Sê-sai, A-himan, và Tan-mai. 11 Từ đó, người đi đánh dân thành Đê-bi; tên thành Đê-bi trước kia là Ki-ri-át-Sê-phe. 12 Ca-lép nói: "Ai đánh thành Ki-ri-át-Sê-phe và chiếm được nó, thì ta sẽ gả con gái ta là A-ch-sa làm vợ cho người ấy." 13 Ốt-ni-ên, con trai Kê-na, em trai Ca-lép, chiếm thành đó và Ca-lép gả con gái mình là A-sát cho Óc-sa làm vợ. 14 Khi nàng đến cùng chàng, nàng giục chàng xin cha nàng một thửa ruộng. Nàng xuống khỏi lừa, và Ca-lép hỏi nàng rằng: Con muốn xin điều gì? 15 Nàng thưa cùng người rằng: Xin ban phước cho tôi, vì người đã cho tôi một xứ phương Nam; cũng xin cho tôi các suối nước nữa. Ca-lép bèn ban cho nàng các suối trên và các suối dưới. 16 Con cháu của Kê-nít, cha vợ của Môi-se, từ thành Cây Chà Là đi lên với con cháu Giu-đa, vào đồng vắng Giu-đa, nằm ở phía nam A-rát. Họ đi và ở giữa dân sự. 17 Giu-đa cùng Si-mê-ôn, anh mình, đi đánh dân Ca-na-an ở Xê-phát, và hủy diệt nó hoàn toàn. Tên thành ấy được gọi là Họt-ma. 18 Giu-đa cũng chiếm được Ga-xa cùng bờ cõi, Ách-kê-lôn cùng bờ cõi, và Éc-rôn cùng bờ cõi. 19 Đức Giê-hô-va ở cùng Giu-đa; Ngài đuổi dân cư trên núi ra, nhưng không đuổi được dân cư dưới trũng, vì chúng có xe sắt. 20 Họ giao Hếp-rôn cho Ca-lép, như Môi-se đã nói; rồi Calép đuổi ba người con trai của A-nác ra khỏi đó. 21 Nhưng con cháu Bên-gia-min không đuổi được dân Giê-bu-sít ở Giê-ru-sa-lem đi; nhưng dân Giê-bu-sít vẫn
sống chung với con cháu Bên-gia-min tại Giê-ru-sa-lem cho đến ngày nay. 22 Nhà Giô-sép cũng lên đánh Bê-tên, và Đức Giê-hô-va ở cùng họ. 23 Nhà Giô-sép sai người đi do thám Bê-tên. (Trước kia tên thành đó là Lu-xơ.) 24 Các thám tử thấy một người từ trong thành đi ra, nên nói với người ấy rằng: Xin chỉ cho chúng tôi lối vào thành, thì chúng tôi sẽ thương xót ngươi. 25 Khi ông chỉ cho họ lối vào thành, họ dùng gươm giết cả thành, nhưng thả người đó và cả gia đình ông ra. 26 Vậy, người ấy đi vào xứ dân Hê-tít, xây một thành và đặt tên là Lu-xơ; tên đó vẫn còn cho đến ngày nay. 27 Ma-na-se cũng không đuổi dân cư ở Bết-sê-an và các thành phụ cận, hay dân cư ở Ta-a-nác và các thành phụ cận, hay dân cư ở Đô và các thành phụ cận, hay dân cư ở Y-bơlê-am và các thành phụ cận, hay dân cư ở Mê-ghi-đô và các thành phụ cận; nhưng dân Ca-na-an muốn ở trong xứ đó. 28 Vả, khi Y-sơ-ra-ên mạnh mẽ, thì bắt dân Ca-na-an phải cống nạp, nhưng không đuổi họ đi hoàn toàn. 29 Ép-ra-im cũng không đuổi dân Ca-na-an ở tại Ghê-xe đi; nhưng dân Ca-na-an vẫn ở tại Ghê-xe giữa họ. 30 Dân Sa-bu-lôn cũng không đuổi dân ở Kít-rôn, hay dân ở Na-ha-lôn; nhưng dân Ca-na-an vẫn ở chung với họ và trở thành chư hầu của họ. 31 A-se cũng không đuổi dân cư ở A-cô, hay dân cư ở Xiđôn, ở A-láp, ở A-xi-b, ở Hên-ba, ở A-phích, hay ở Rê-hốp. 32 Nhưng dân A-se vẫn sống giữa dân Ca-na-an, là dân cư trong xứ; vì họ không đuổi họ đi. 33 Nép-ta-li cũng không đuổi dân Bết-sê-mết hay dân Bếta-nát đi; nhưng người ở giữa dân Ca-na-an, là dân trong xứ; tuy nhiên, dân Bết-sê-mết và dân Bết-a-nát phải phục dịch họ. 34 Dân A-mô-rít dồn con cái Đan vào núi, vì chúng không cho họ xuống thung lũng. 35 Nhưng dân A-mô-rít muốn ở trên núi Hê-rết, tại A-gialôn và tại Sa-an-bim; nhưng tay của nhà Giô-sép thắng thế, nên họ phải phục dịch. 36 Và bờ cõi của dân A-mô-rít trải dài từ dốc lên Ạc-rápbim, từ tảng đá trở lên. CHƯƠNG 2 1 Bấy giờ, một thiên sứ của Đức Giê-hô-va từ Ghinh-ganh đi lên Bô-kim và phán rằng: Ta đã đem các ngươi ra khỏi xứ Ai-cập, và dẫn các ngươi vào xứ mà Ta đã thề cùng tổ phụ các ngươi; ta đã phán rằng: Ta sẽ không bao giờ hủy giao ước của ta với các ngươi. 2 Các ngươi không được lập giao ước với dân cư xứ này; các ngươi phải phá hủy các bàn thờ của chúng; nhưng các ngươi không vâng theo tiếng Ta. Tại sao các ngươi lại làm như vậy? 3 Vậy nên ta cũng đã phán rằng: Ta sẽ không đuổi chúng nó khỏi trước mặt các ngươi; nhưng chúng nó sẽ như gai ở hai bên hông các ngươi, và các thần chúng nó sẽ là cái bẫy cho các ngươi. 4 Khi thiên sứ của Đức Giê-hô-va phán những lời nầy cùng toàn dân Y-sơ-ra-ên, thì dân sự cất tiếng lên và khóc lóc. 5 Họ gọi tên nơi đó là Bô-kim, và tại đó họ dâng tế lễ cho Đức Giê-hô-va. 6 Khi Giô-suê đã cho dân sự ra đi, thì con cái Y-sơ-ra-ên, ai nấy đều đi đến nơi mình sẽ được thừa hưởng đất đai.