Skip to main content

Vietnamese - The Book of Jubilees or Lesser Genesis

Page 1

Năm Thánh CHƯƠNG 1 1 Xảy ra trong năm đầu tiên dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai Cập, vào tháng thứ ba, ngày mười sáu tháng [2450 Anno Mundi], Đức Chúa Trời phán cùng Môi-se rằng: “Hãy lên núi cùng Ta, Ta sẽ ban cho ngươi hai bảng đá ghi luật pháp và điều răn mà Ta đã viết, để ngươi dạy cho chúng.” 2 Môi-se lên núi của Đức Chúa Trời, và vinh quang của Chúa ngự trên núi Si-nai, và một đám mây bao phủ núi ấy sáu ngày. 3 Đến ngày thứ bảy, từ giữa đám mây, Đức Chúa Trời gọi Môi-se; và sự hiện diện của vinh quang Đức Chúa Trời giống như ngọn lửa rực cháy trên đỉnh núi. 4 Môi-se ở trên núi bốn mươi ngày bốn mươi đêm, và Đức Chúa Trời dạy ông về quá khứ và tương lai của sự phân chia các ngày luật pháp và chứng ngôn. 5 Và Ngài phán: “Hãy lắng nghe kỹ mọi lời Ta sẽ phán cùng ngươi trên núi này, và hãy ghi chép chúng vào một cuốn sách, để các thế hệ sau thấy Ta đã không bỏ rơi họ vì mọi điều ác họ đã phạm khi vi phạm giao ước Ta lập giữa Ta và ngươi cho các thế hệ sau, hôm nay trên núi Si-nai. 6 Và khi tất cả những điều ấy xảy đến với họ, họ sẽ nhận biết rằng Ta công chính hơn họ trong mọi phán xét và mọi hành động của họ, và họ sẽ nhận biết rằng Ta thật sự ở cùng họ. 7 Ngươi hãy tự mình ghi chép lại tất cả những lời ta đã phán cho ngươi ngày hôm nay, vì ta biết sự phản nghịch và sự cứng đầu của chúng, trước khi ta đem chúng vào đất mà ta đã thề với tổ phụ chúng, với Áp-ra-ham, I-sác và Giacốp, rằng: 'Ta sẽ ban cho dòng dõi các ngươi một đất tràn đầy sữa và mật ong.' 8 Rồi chúng sẽ ăn uống no đủ, và chúng sẽ quay sang thờ các thần ngoại lai, các thần không thể giải cứu chúng khỏi bất cứ sự hoạn nạn nào; và lời chứng này sẽ được nghe để làm chứng chống lại chúng. Vì chúng sẽ quên hết mọi điều răn của Ta, tất cả những gì Ta truyền dạy cho chúng, và chúng sẽ đi theo dân ngoại, theo sự ô uế, theo sự xấu hổ của chúng, và sẽ thờ các thần của chúng; và những điều này sẽ trở thành sự vấp phạm, sự hoạn nạn, sự đau khổ và cái bẫy đối với chúng. 9 Nhiều người sẽ chết và bị bắt làm tù binh, rơi vào tay kẻ thù, vì họ đã bỏ các điều răn và mệnh lệnh của Ta, các lễ hội trong giao ước của Ta, các ngày Sa-bát của Ta, nơi thánh mà Ta đã thánh hóa cho chính Ta ở giữa họ, và lều thánh, nơi tôn nghiêm của Ta mà Ta đã thánh hóa cho chính Ta ở giữa đất, để Ta đặt danh Ta trên đó và để danh Ta ngự tại đó. 10 Họ sẽ dựng lên những nơi cao, những khu rừng và những hình tượng chạm khắc, và mỗi người sẽ thờ phượng hình tượng riêng của mình, để rồi lạc lối; họ sẽ dâng con cái mình làm của lễ cho ma quỷ và cho tất cả những việc làm sai trái trong lòng họ. 11 Ta sẽ sai các nhân chứng đến với họ, để Ta làm chứng chống lại họ, nhưng họ sẽ không nghe, và sẽ giết các nhân chứng nữa; họ sẽ bắt bớ những người tìm kiếm luật pháp; họ sẽ hủy bỏ và thay đổi mọi sự để làm điều ác trước mắt Ta.

12 Ta sẽ giấu mặt khỏi chúng, và Ta sẽ phó chúng vào tay dân ngoại để làm tù binh, làm mồi ngon và để ăn thịt; Ta sẽ đuổi chúng ra khỏi giữa xứ, và phân tán chúng giữa các dân ngoại. 13 Chúng sẽ quên hết luật pháp, các điều răn và các phán quyết của Ta, và sẽ lạc lối về các ngày trăng mới, ngày Sabát, các lễ hội, các năm hồng ân và các quy định khác. 14 Sau đó, họ sẽ hết lòng, hết linh hồn và hết sức lực trở về cùng Ta; Ta sẽ nhóm họ lại từ giữa các dân ngoại, và họ sẽ tìm kiếm Ta; khi họ hết lòng và hết linh hồn tìm kiếm Ta, họ sẽ thấy Ta. 15 Ta sẽ tỏ cho chúng thấy sự bình an dồi dào cùng với sự công chính, và Ta sẽ cất bỏ cây ngay thẳng khỏi chúng bằng cả tấm lòng và cả linh hồn Ta; chúng sẽ trở thành nguồn phước lành chứ không phải là lời rủa sả, chúng sẽ là đầu chứ không phải là đuôi. 16 Ta sẽ xây dựng đền thánh của Ta ở giữa họ, và Ta sẽ ở cùng họ, và Ta sẽ là Đức Chúa Trời của họ, và họ sẽ là dân của Ta trong sự thật và sự công chính. 17 Ta sẽ không bỏ rơi họ, cũng không lìa bỏ họ; vì Ta là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của họ. 18 Môi-se sấp mặt xuống đất cầu nguyện và nói rằng: “Lạy Chúa, Đức Chúa Trời của con, xin đừng bỏ rơi dân Ngài và cơ nghiệp của Ngài, để họ lạc lối trong sự gian dối của lòng họ, và đừng giao họ vào tay kẻ thù là dân ngoại, kẻo chúng cai trị họ và khiến họ phạm tội nghịch cùng Ngài. 19 Lạy Chúa, xin thương xót dân Ngài, và lập trong họ một tinh thần ngay thẳng, chớ để thần Beliar thống trị họ, vu cáo họ trước mặt Ngài, và gài bẫy họ khỏi mọi con đường công chính, hầu cho họ hư mất trước mặt Ngài. 20 Nhưng đó là dân của Ngài và là cơ nghiệp của Ngài, mà Ngài đã dùng quyền năng lớn lao của mình giải cứu khỏi tay người Ai Cập; xin hãy tạo dựng trong họ một tấm lòng trong sạch và một tâm linh thánh thiện, và chớ để họ bị vướng vào tội lỗi từ nay cho đến muôn đời. 21 Đức Chúa Trời phán cùng Môi-se: “Ta biết sự ương bướng, tư tưởng và tính cứng đầu của chúng, chúng sẽ không vâng phục cho đến khi chúng xưng tội mình và tội của cha ông mình. 22 Sau đó, chúng sẽ trở lại cùng Ta với tất cả sự ngay thẳng, với cả tấm lòng và cả linh hồn; Ta sẽ cắt bì tấm da bao phủ lòng chúng và tấm da bao phủ lòng con cháu chúng; Ta sẽ tạo dựng trong chúng một thần linh thánh; và Ta sẽ thanh tẩy chúng để chúng không lìa bỏ Ta từ ngày đó cho đến muôn đời. 23 Linh hồn họ sẽ gắn bó với Ta và với mọi điều răn của Ta, họ sẽ làm theo các điều răn của Ta, và Ta sẽ là Cha của họ, và họ sẽ là con cái của Ta. 24 Tất cả họ sẽ được gọi là con cái của Đức Chúa Trời hằng sống, và mọi thiên sứ và mọi thần linh sẽ biết, phải, họ sẽ biết rằng đây là con cái của Ta, và Ta là Cha của họ trong sự ngay thẳng và ngay thẳng, và Ta yêu thương họ. 25 Ngươi hãy ghi chép lại tất cả những lời ta phán cho ngươi trên núi này, lời đầu tiên và lời cuối cùng, những lời ấy sẽ xảy ra trong suốt các kỳ chia ngày của luật pháp, của chứng ngôn, của các tuần lễ và của các năm hồng cho đến muôn đời, cho đến khi ta xuống và ở với họ suốt đời đời.


Turn static files into dynamic content formats.

Create a flipbook