Skip to main content

Vietnamese - The Book of Exodus

Page 1

Sách Xuất Hành CHƯƠNG 1 1 Đây là tên các con trai Y-sơ-ra-ên đã đến Ai Cập: mỗi người đều cùng gia đình mình đi với Gia-cốp. 2 Ru-bên, Si-mê-ôn, Lê-vi và Giu-đa, 3 Y-sa-ca, Sa-bu-lôn, Bên-gia-min, 4 Đan, Nép-ta-li, Gát, và A-se. 5 Tổng số người sinh ra từ hậu môn Gia-cốp là bảy mươi người, vì Giô-sép đã ở Ai Cập. 6 Rồi Giô-sép và tất cả anh em ông, cùng toàn thể thế hệ đó đều qua đời. 7 Dân Y-sơ-ra-ên sinh sôi nảy nở, thêm nhiều, thêm nhiều nữa và trở nên rất hùng mạnh; cả xứ đều đầy dẫy họ. 8 Bấy giờ, có một vua mới lên ngôi cai trị Ai Cập, vua này không biết Giô-sép. 9 Ông nói với dân mình rằng: Nầy, dân Y-sơ-ra-ên đông hơn và mạnh hơn chúng ta. 10 Chúng ta hãy khôn ngoan đối xử với họ, kẻo họ sinh sôi nảy nở, rồi khi có chiến tranh, họ sẽ liên kết với kẻ thù của chúng ta, đánh nhau với chúng ta và trục xuất khỏi xứ. 11 Vậy nên, họ lập những đốc công để bắt họ làm việc cực nhọc. Họ xây cho Pha-ra-ôn những thành kho tàng là Pithom và Ra-am-se. 12 Nhưng họ càng hành hạ họ, họ càng gia tăng và phát triển. Họ buồn rầu vì con cái Y-sơ-ra-ên. 13 Người Ai Cập bắt con cái Y-sơ-ra-ên phục vụ cách nghiêm ngặt: 14 Họ làm cho cuộc sống của họ trở nên cay đắng vì phải làm công việc nặng nhọc, như làm vữa, làm gạch, và làm đủ mọi việc ngoài đồng. Mọi công việc mà họ bắt họ phải làm đều rất nghiêm khắc. 15 Vua Ai Cập truyền lệnh cho các bà đỡ người Hê-bơ-rơ, một người tên là Siếp-ra, một người tên là Phu-a. 16 Ngài phán rằng: Khi các ngươi làm nghề đỡ đẻ cho người đàn bà Hê-bơ-rơ, thấy họ nằm trên ghế; nếu là con trai, thì phải giết đi; nhưng nếu là con gái, thì phải sống. 17 Nhưng các bà đỡ kính sợ Đức Chúa Trời, không làm theo lời vua Ai Cập truyền, nhưng cứ để cho các trẻ trai sống. 18 Vua Ai Cập bèn gọi các bà đỡ đến và hỏi rằng: Sao các ngươi làm như vậy, để cho các trẻ trai sống? 19 Các bà đỡ thưa với Pha-ra-ôn rằng: Vì đàn bà Hê-bơ-rơ không giống như đàn bà Ai Cập; họ khỏe mạnh, và đã sinh con trước khi các bà đỡ đến. 20 Vậy nên Đức Chúa Trời ban ơn cho các bà đỡ; dân sự ngày càng gia tăng và trở nên rất đông đảo. 21 Vả, vì các bà đỡ kính sợ Đức Chúa Trời, nên Ngài dựng nên nhà cho họ. 22 Pha-ra-ôn truyền lệnh cho toàn dân rằng: "Mọi con trai mới sinh, các ngươi hãy ném xuống sông; mọi con gái, các ngươi hãy để sống." CHƯƠNG 2 1 Có một người thuộc chi tộc Lê-vi đi cưới một người con gái Lê-vi làm vợ. 2 Người đàn bà thụ thai và sinh một con trai. Khi thấy con mình kháu khỉnh, bà mang giấu con trong ba tháng.

3 Khi không thể giấu con lâu hơn nữa, bà lấy một chiếc rương mây, trét đầy nhựa thông và dầu hắc, rồi đặt đứa trẻ vào, rồi đặt trên đám lác đác bên bờ sông. 4 Còn chị của cậu thì đứng xa xa để xem họ sẽ làm gì với cậu. 5 Bấy giờ, con gái Pha-ra-ôn xuống sông tắm; các tớ gái của nàng đi dọc bờ sông; khi nàng thấy chiếc hòm giữa đám sậy, nàng sai người tớ gái đi lấy. 6 Khi mở nắp ra, nàng thấy đứa trẻ, và kìa, đứa trẻ đang khóc. Nàng động lòng thương xót và nói rằng: Đây là một trong những đứa con của người Hê-bơ-rơ. 7 Người chị của đứa trẻ nói với công chúa Pha-ra-ôn rằng: Tôi có nên đi gọi một người vú nuôi người Hê-bơ-rơ đến để nuôi đứa trẻ thay công chúa không? 8 Con gái của Pha-ra-ôn bảo bà: "Hãy đi đi." Người tớ gái đi gọi mẹ đứa trẻ. 9 Con gái của Pha-ra-ôn bảo bà: "Hãy đem đứa trẻ này đi và cho bú, ta sẽ trả công cho ngươi." Người đàn bà đón đứa trẻ và cho bú. 10 Khi đứa trẻ lớn lên, bà đem nó đến cho con gái Pha-raôn, và nó trở thành con trai của bà. Bà đặt tên cho nó là Môi-se, và nói rằng: Vì ta đã vớt nó ra khỏi nước. 11 Vả, trong những ngày đó, khi Môi-se đã lớn khôn, người ra thăm anh em mình, thấy gánh nặng của họ; và thấy một người Ai Cập đánh một người Hê-bơ-rơ, là anh em mình. 12 Ông nhìn quanh quất, thấy chẳng có ai cả, bèn giết người Ai Cập, rồi giấu dưới cát. 13 Ngày thứ hai, khi ông ra ngoài, thấy hai người Hê-bơ-rơ đang đánh nhau. Ông nói với người làm điều sai trái rằng: Sao ngươi đánh người đồng loại mình? 14 Người ấy đáp: Ai lập ngươi làm quan trưởng và quan xét trên chúng tôi? Ngươi định giết ta như đã giết người Ai Cập sao? Môi-se sợ hãi và nói: Chắc chắn việc này đã được biết rồi. 15 Khi Pha-ra-ôn nghe tin ấy, vua tìm cách giết Môi-se. Nhưng Môi-se chạy trốn khỏi mặt Pha-ra-ôn, và ở tại xứ Ma-đi-an, rồi ngồi bên một cái giếng. 16 Bấy giờ, thầy tế lễ xứ Ma-đi-an có bảy cô con gái; các cô ấy đến lấy nước và đổ đầy máng cho bầy chiên của cha mình uống. 17 Các người chăn chiên đến đuổi họ đi; nhưng Môi-se đứng dậy, giúp đỡ họ và cho bầy chiên uống nước. 18 Khi họ đến gặp Rê-u-ên, cha mình, thì người hỏi rằng: Sao hôm nay các con về sớm thế? 19 Họ đáp: "Một người Ai Cập đã cứu chúng tôi khỏi tay bọn chăn chiên, và còn lấy đủ nước cho chúng tôi uống và cho bầy chiên uống nữa." 20 Ông nói với các con gái mình rằng: Người ấy đâu rồi? Sao các con bỏ người lại? Hãy gọi người ấy đến để người ấy ăn bánh. 21 Môi-se bằng lòng ở lại với người đó, và người đó gả con gái mình là Si-phô-ra cho Môi-se. 22 Nàng sinh cho ông một con trai, ông đặt tên là Ghẹtsôm, vì ông nói: "Tôi là khách lạ nơi xứ lạ." 23 Sau một thời gian, vua Ai Cập băng hà. Dân Y-sơ-ra-ên than thở vì cảnh nô lệ, kêu khóc; tiếng kêu của họ vì cảnh nô lệ đã thấu đến Đức Chúa Trời. 24 Đức Chúa Trời nghe tiếng họ than thở, và nhớ lại giao ước Ngài đã lập với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. 25 Đức Chúa Trời đoái xem dân Y-sơ-ra-ên và đoái xem họ.


Turn static files into dynamic content formats.

Create a flipbook
Vietnamese - The Book of Exodus by Filipino Tracts and Literature Society Inc. - Issuu