Esther CHƯƠNG 1 1 Vào thời vua A-suê-ru, (tức là vua A-suê-ru, cai trị một trăm hai mươi bảy tỉnh, từ Ấn Độ cho đến Ê-thi-ô-bi) 2 Vào thời đó, khi vua A-suê-ru ngự trên ngai vàng của vương quốc mình, đặt tại kinh đô Su-sơ, 3 Năm thứ ba đời vua, vua mở tiệc chiêu đãi tất cả các quan trưởng và tôi tớ mình; quyền lực của Ba Tư và Mê-đi, các quý tộc và quan trưởng các tỉnh đều ở trước mặt vua. 4 Trong nhiều ngày, thậm chí là một trăm tám mươi ngày, vua đã tỏ bày sự giàu có của vương quốc vinh quang và sự tôn nghiêm tuyệt vời của mình. 5 Khi những ngày đó đã qua rồi, vua mở tiệc chiêu đãi toàn dân đang có mặt tại kinh đô Su-sơ, từ lớn đến nhỏ, trong bảy ngày, tại sân vườn của cung vua. 6 Nơi đó có những tấm màn trắng, xanh lá cây và xanh dương, được buộc bằng dây vải lanh mịn và màu tím vào các vòng bạc và các trụ đá cẩm thạch; các giường bằng vàng và bạc, trên nền lát đá cẩm thạch đỏ, xanh, trắng và đen. 7 Người ta tiếp đãi họ bằng những bình vàng (những bình này rất đa dạng), và rượu cung đình rất nhiều, tùy theo địa vị của vua. 8 Việc uống rượu được thực hiện theo luật định, không ai ép buộc, vì vua đã chỉ định cho tất cả các quan trong cung vua phải làm theo ý muốn của mỗi người. 9 Hoàng hậu Vashti cũng mở tiệc đãi các cung nữ trong cung vua A-suê-ru. 10 Đến ngày thứ bảy, khi lòng vua đã vui vì rượu, vua truyền cho Mê-hu-man, Bít-tha, Hác-bô-na, Biếc-tha, Abác-tha, Xê-thar và Cạt-ca, bảy hoạn quan hầu hạ vua Asuê-ru, 11 Dẫn hoàng hậu Vashti đến trước mặt vua, đội vương miện hoàng gia, để cho dân sự và các quan trưởng thấy nhan sắc của bà, vì bà rất xinh đẹp. 12 Nhưng hoàng hậu Vashti không chịu đến theo lệnh vua truyền qua các hoạn quan của vua; vì thế, vua rất giận dữ, và cơn thịnh nộ của vua bùng cháy trong lòng. 13 Bấy giờ vua nói với các nhà thông thái, là những người hiểu biết thời thế (vì thái độ của vua đối với tất cả những người hiểu biết luật pháp và công lý là như vậy): 14 Những người kế cận vua là Cạt-sê-na, Sê-ta, Át-ma-tha, Ta-rê-si, Mê-rê, Mác-sê-na và Mê-mu-can, tức bảy quan trưởng của Ba Tư và Mê-đi, là những người thường thấy mặt vua và ngồi ở vị trí cao nhất trong vương quốc.) 15 Chúng ta phải xử thế nào với hoàng hậu Vashti theo luật pháp, vì bà không thi hành lệnh truyền của vua A-suê-ru qua các hoạn quan? 16 Mê-mu-can thưa trước mặt vua và các quan trưởng rằng: Hoàng hậu Vả-thi không những làm hại vua mà thôi, mà còn làm hại hết thảy các quan trưởng và dân sự ở khắp các tỉnh của vua A-suê-ru nữa. 17 Vì việc làm này của hoàng hậu sẽ đồn ra trong vòng mọi người nữ, khiến họ khinh dể chồng mình trước mặt vua, khi người ta đồn rằng: Vua A-suê-ru đã truyền dẫn hoàng hậu Vả-thi đến trước mặt vua, nhưng bà không đến. 18 Các phu nhân Ba Tư và Mê-đi ngày nay cũng sẽ nói như vậy với tất cả các quan trưởng của vua, là những người đã
nghe về việc làm của hoàng hậu. Như vậy sẽ có quá nhiều sự khinh miệt và phẫn nộ. 19 Nếu đẹp ý vua, xin vua hãy ban một sắc lệnh của vua, chép vào luật pháp của người Phe-rơ-sơ và người Mê-đi, không được sửa đổi, rằng Vả-thi sẽ không còn được vào trước mặt vua A-suê-ru nữa; và xin vua hãy ban vương vị của nàng cho một người khác tốt hơn nàng. 20 Khi sắc lệnh của vua được công bố khắp đế quốc của vua (vì đế quốc rất rộng lớn), thì mọi người vợ phải tôn kính chồng mình, từ người lớn đến người nhỏ. 21 Lời ấy đẹp lòng vua và các quan trưởng; vua bèn làm theo lời của Mê-mu-can. 22 Vì vua đã gửi thư đến tất cả các tỉnh của vua, theo từng tỉnh, từng dân tộc, theo từng ngôn ngữ của họ, để bảo mỗi người đàn ông phải cai quản nhà mình, và công bố theo ngôn ngữ của mỗi dân tộc. CHƯƠNG 2 1 Sau những việc đó, khi cơn thịnh nộ của vua A-suê-ru đã nguôi ngoai, vua nhớ đến Vả-thi, nhớ đến việc nàng đã làm và những điều đã được chỉ định chống lại nàng. 2 Bấy giờ các tôi tớ của vua hầu hạ vua nói rằng: Hãy tìm cho vua những trinh nữ trẻ đẹp. 3 Vua hãy bổ nhiệm các quan trong khắp các tỉnh của vương quốc mình, để họ tập hợp tất cả các trinh nữ trẻ đẹp đến cung điện Su-sơ, đến cung điện của các cung nữ, giao cho Hê-ghê, quan thị vệ của vua, người coi sóc các cung nữ, trông coi; và hãy ban cho họ những vật dụng để thanh tẩy. 4 Vậy, người thiếu nữ nào được vua ưa thích sẽ được lập làm hoàng hậu thay cho Vả-thi. Việc ấy đẹp lòng vua, và vua đã làm như vậy. 5 Bấy giờ, tại kinh đô Su-sơ, có một người Giu-đa tên là Mạc-đô-chê, con trai của Giai-rơ, cháu của Si-mê-i, chắt của Kích, người Bên-gia-min. 6 Người bị bắt đi khỏi Giê-ru-sa-lem cùng với những người bị bắt đi cùng với Giê-cô-nia, vua Giu-đa, mà Nê-bu-cátnết-sa, vua Ba-by-lôn, đã bắt đi. 7 Ông nuôi dưỡng Ha-đa-sa, tức là Ê-xơ-tê, con gái của chú mình, vì nàng không có cha mẹ. Nàng là một thiếu nữ xinh đẹp và duyên dáng. Khi cha mẹ nàng qua đời, Mạcđô-chê đã nhận nàng làm con gái mình. 8 Vậy, khi lệnh truyền và sắc lệnh của vua đã được truyền ra, và khi nhiều thiếu nữ đã nhóm họp tại kinh đô Su-sơ, giao cho Hê-gai trông coi, thì Ê-xơ-tê cũng được đưa đến cung vua, giao cho Hê-gai, người coi sóc các cung phi, trông coi. 9 Cô gái ấy đẹp lòng vua, và được vua thương xót; vua vội vàng ban cho cô những vật dụng cần thiết để thanh tẩy, cùng với những vật dụng thuộc về cô, và bảy cô gái xứng đáng được ban cho cô, từ cung điện của vua; vua chọn cho cô và các cô hầu gái ở nơi tốt nhất trong cung điện của các cung phi. 10 Ê-xơ-tê không cho biết dân tộc mình và họ hàng mình, vì Mạc-đô-chê đã dặn nàng không được cho biết. 11 Mỗi ngày, Mạc-đô-chê đi dạo trước sân cung nữ để xem Ê-xơ-tê có khỏe không, và nàng sẽ ra sao. 12 Khi đến phiên các thiếu nữ vào chầu vua A-suê-ru, sau mười hai tháng, theo lệ thường của đàn bà, (vì những ngày thanh tẩy của họ đã hoàn tất như vậy: sáu tháng dùng dầu một dược, sáu tháng dùng hương liệu, và các thứ khác để thanh tẩy đàn bà;)