Truyền Đạo CHƯƠNG 1 1 Lời của người truyền đạo, con trai của Đa-vít, vua tại Giê-ru-sa-lem. 2 Người truyền đạo nói: Hư không của sự hư không, hư không của sự hư không; mọi sự đều hư không. 3 Con người được lợi ích gì từ mọi công lao khó nhọc mình làm ra dưới mặt trời? 4 Thế hệ này qua đi, thế hệ khác đến; nhưng đất vẫn tồn tại đời đời. 5 Mặt trời mọc rồi lặn, rồi vội vã trở về nơi nó mọc. 6 Gió thổi về hướng nam, rồi đổi hướng sang hướng bắc; nó xoay đi xoay lại liên tục, rồi lại trở về theo vòng tròn của nó. 7 Mọi sông đều đổ vào biển, nhưng biển vẫn không đầy; nơi mà các sông chảy vào, chúng lại chảy về đó. 8 Mọi vật đều lao khổ, loài người không thể nói ra được; mắt không bao giờ chán nhìn, tai không bao giờ chán nghe. 9 Điều gì đã có, ấy là điều sẽ có; điều gì đã làm, ấy là điều sẽ làm; chẳng có điều gì mới mẻ dưới mặt trời. 10 Có vật gì mà người ta có thể nói rằng: Hãy xem, vật này mới? Vật ấy thật đã có từ thời xa xưa, thời trước chúng ta rồi. 11 Người ta không còn nhớ đến những điều đã qua, và cũng không còn nhớ đến những điều sắp đến với những điều sẽ đến sau. 12 Tôi là Người Truyền Đạo, làm vua Y-sơ-ra-ên tại Giêru-sa-lem. 13 Tôi chuyên lòng tìm kiếm và dò xét bằng sự khôn ngoan về mọi việc xảy ra dưới trời: Đức Chúa Trời đã giao cho con người công việc lao khổ này để họ lo liệu. 14 Ta đã thấy mọi việc làm ra dưới mặt trời; kìa, tất cả đều hư không và làm theo ý muốn của tâm linh. 15 Vật gì cong vẹo không thể uốn thẳng lại được, và vật gì thiếu không thể đếm được. 16 Tôi tự nhủ trong lòng rằng: Nầy, ta đã được sự khôn ngoan lớn lao, và đã được khôn ngoan hơn hết thảy những người ở trước ta tại Giê-ru-sa-lem; phải, lòng ta đã kinh nghiệm nhiều về sự khôn ngoan và tri thức. 17 Tôi cũng chuyên lòng học biết sự khôn ngoan, biết sự điên rồ và ngu dại; tôi nhận thấy rằng điều đó cũng là sự phiền não của tâm thần. 18 Vì sự khôn ngoan nhiều thì phiền não nhiều; và ai thêm sự hiểu biết ắt thêm sự buồn rầu. CHƯƠNG 2 1 Ta tự nhủ trong lòng rằng: Hãy thử điều vui sướng mà thử xem, hãy hưởng lạc thú; kìa, điều đó cũng là hư không. 2 Tôi nói về tiếng cười: Nó điên rồ; về sự vui vẻ: Nó có tác dụng gì? 3 Tôi cố tìm trong lòng mình để say sưa với rượu, nhưng vẫn để lòng mình quen với sự khôn ngoan; và để nắm lấy sự điên dại, cho đến khi tôi có thể thấy được điều gì là tốt cho con cái loài người, là điều họ nên làm dưới bầu trời trọn đời họ. 4 Tôi đã làm những công trình lớn lao; tôi đã xây nhà cho mình; tôi đã trồng vườn nho cho mình.
5 Tôi đã tạo cho mình những khu vườn và vườn cây ăn trái, và tôi đã trồng những cây ăn trái đủ loại trong đó. 6 Ta đào cho mình những hồ nước để tưới cho rừng cây đang trổ bông. 7 Tôi có tôi trai, tôi gái, và có nhiều tôi trai, tôi gái sinh ra trong nhà tôi. Tôi cũng có nhiều súc vật lớn và nhỏ hơn hết thảy những người ở Giê-ru-sa-lem trước tôi. 8 Tôi cũng gom bạc, vàng, và các vật báu đặc biệt của các vua và các tỉnh. Tôi có được những ca sĩ nam, nữ, và những thú vui của con trai loài người, như nhạc cụ, và đủ thứ. 9 Vậy nên tôi trở nên vĩ đại và vượt trội hơn hết thảy những người sống trước tôi tại Giê-ru-sa-lem; sự khôn ngoan vẫn ở cùng tôi. 10 Bất cứ điều gì mắt tôi ước ao, tôi chẳng từ chối, không ngăn cản lòng tôi khỏi mọi niềm vui; vì lòng tôi vui mừng trong mọi công lao khó nhọc của tôi, và đó là phần tôi được hưởng trong mọi công lao khó nhọc của tôi. 11 Bấy giờ tôi nhìn lại mọi công việc tay mình đã làm, và công lao mình đã chịu khó để làm; kìa, mọi sự đó là hư không và phiền não của tâm hồn, chẳng có ích lợi gì dưới mặt trời. 12 Tôi bèn xây lại để xem xét sự khôn ngoan, sự điên rồ, và sự ngu dại; vì người đến sau vua có thể làm gì? Ngay cả điều đã làm rồi. 13 Bấy giờ tôi thấy sự khôn ngoan hơn sự ngu dại, cũng như ánh sáng hơn bóng tối. 14 Người khôn ngoan có mắt trong đầu, còn kẻ ngu dại bước đi trong bóng tối. Riêng tôi, tôi cũng nhận thấy rằng cùng một số phận sẽ xảy đến cho tất cả bọn họ. 15 Bấy giờ tôi tự nhủ trong lòng rằng: Sự việc xảy đến cho kẻ ngu dại thể nào, thì cũng xảy đến cho tôi thể ấy; vậy tại sao tôi lại khôn ngoan hơn? Bấy giờ tôi tự nhủ trong lòng rằng điều đó cũng là hư không. 16 Vì chẳng có ai nhớ đến người khôn ngoan hơn là người ngu dại đến đời đời; vì những gì hiện tại trong những ngày sắp đến đều sẽ bị quên lãng. Và người khôn ngoan chết như thế nào? Như kẻ ngu dại. 17 Vậy nên tôi ghét cuộc sống, vì mọi việc làm ra dưới mặt trời đều là phiền toái cho tôi; vì mọi sự đều là hư không, là sự phiền não của tâm hồn. 18 Tôi cũng ghét mọi công lao tôi đã làm dưới mặt trời, vì phải để lại cho người đến sau tôi. 19 Và ai biết được người ấy sẽ là người khôn ngoan hay ngu dại? Tuy nhiên, người ấy sẽ cai trị mọi công việc tôi đã làm, và tôi đã tỏ ra khôn ngoan dưới mặt trời. Điều này cũng là phù phiếm. 20 Bởi vậy, tôi bắt đầu làm cho lòng mình tuyệt vọng về mọi công lao khó nhọc mà tôi đã làm dưới ánh mặt trời. 21 Vì có người làm công việc khôn ngoan, hiểu biết và công bằng; nhưng người ấy sẽ để lại cho người không lao động trong đó làm phần của mình. Điều này cũng là sự phù phiếm và là một tai họa lớn. 22 Vậy, loài người đã được lợi ích gì sau mọi công lao khó nhọc và nỗi ưu phiền của lòng mình mà họ đã làm dưới mặt trời? 23 Vì mọi ngày của người là đau buồn, và công việc lao khổ của người là buồn rầu; thậm chí lòng người không được an nghỉ trong đêm. Điều này cũng là hư không. 24 Không có gì tốt hơn cho con người là ăn, uống, và làm cho linh hồn mình hưởng phước lành trong công lao mình. Tôi cũng thấy điều này đến từ tay Đức Chúa Trời. 25 Vì ai có thể ăn và ai có thể vội vã đến đó hơn tôi?