2 Sa-mu-ên CHƯƠNG 1 1 Sau khi Sau-lơ qua đời, Đa-vít trở về sau khi đánh bại dân A-ma-léc, và ở lại Xi-lác hai ngày. 2 Đến ngày thứ ba, có một người từ trại quân của Sau-lơ đi ra, quần áo rách rưới, đầu đầy bụi. Khi đến trước mặt Đavít, người ấy sấp mình xuống đất và lạy. 3 Đa-vít hỏi người ấy rằng: Ngươi từ đâu đến? Người ấy đáp rằng: Tôi trốn khỏi trại Y-sơ-ra-ên. 4 Đa-vít hỏi người rằng: Sự việc xảy ra thế nào? Xin ông hãy cho tôi biết. Người ấy đáp rằng: Dân sự đã chạy trốn khỏi chiến trận, và nhiều người trong dân sự cũng đã ngã xuống và chết; và Sau-lơ cùng Giô-na-than, con trai người, cũng đã chết. 5 Đa-vít hỏi người trai trẻ đã báo tin cho mình rằng: Làm sao ngươi biết rằng Sau-lơ và Giô-na-than, con trai người, đã chết? 6 Người trai trẻ báo tin cho vua rằng: Tình cờ tôi đi ngang qua núi Ghinh-bô-a, thấy Sau-lơ dựa vào cây giáo của mình; và kìa, xe cộ và lính kỵ binh đi theo sát sau người. 7 Khi người ấy ngoảnh lại đằng sau, thấy tôi, người gọi tôi. Tôi trả lời: Có tôi đây. 8 Người hỏi tôi: Ngươi là ai? Tôi trả lời: Tôi là người Ama-léc. 9 Người lại bảo tôi: "Xin hãy lại gần và giết tôi đi, vì tôi đã đau đớn lắm rồi, nhưng mạng sống tôi vẫn còn nguyên vẹn." 10 Vậy, tôi đến gần người và giết người, vì tôi biết chắc rằng người không thể sống được sau khi người ngã xuống. Tôi lấy vương miện trên đầu người và chiếc vòng đeo tay trên cánh tay người, rồi đem về đây cho chúa tôi. 11 Bấy giờ, Đa-vít nắm lấy áo mình mà xé ra; cả những người theo người cũng vậy. 12 Họ than khóc, khóc lóc, và kiêng ăn cho đến chiều tối vì Sau-lơ, vì Giô-na-than, con trai người, vì dân sự của Đức Giê-hô-va, và vì nhà Y-sơ-ra-ên, vì họ đã ngã xuống dưới lưỡi gươm. 13 Đa-vít hỏi người thanh niên đã báo tin cho mình rằng: Ngươi từ đâu đến? Người ấy đáp: Tôi là con của một người khách lạ, một người A-ma-léc. 14 Đa-vít đáp rằng: Sao ngươi không sợ giơ tay giết người được xức dầu của Đức Giê-hô-va? 15 Đa-vít gọi một người trẻ tuổi và bảo: "Hãy lại gần và đánh hắn." Người ấy đánh hắn và hắn chết. 16 Đa-vít đáp rằng: Máu ngươi sẽ đổ lại trên đầu ngươi; vì miệng ngươi đã làm chứng nghịch cùng ngươi rằng: Ta đã giết người được Đức Giê-hô-va xức dầu. 17 Đa-vít than khóc Sau-lơ và Giô-na-than, con trai Sau-lơ, bằng bài than khóc này: 18 (Ông cũng truyền dạy cho con cháu Giu-đa cách sử dụng cung; này, điều đó đã được chép trong sách Gia-se.) 19 Sự vinh hiển của Y-sơ-ra-ên đã bị giết trên các nơi cao của ngươi: những kẻ mạnh mẽ đã ngã xuống sao! 20 Chớ rao tin này trong thành Gát, chớ rao truyền trên các đường phố Ách-kê-lôn, e rằng con gái dân Phi-li-tin mừng rỡ, và con gái dân không chịu cắt bì sẽ đắc thắng. 21 Hỡi các núi Ghinh-bô-a, nguyện cho sương móc và mưa đừng rơi trên các ngươi, cũng đừng cho cánh đồng dâng lễ
vật; vì tại đó, khiên của người mạnh mẽ bị ném đi một cách hèn hạ, khiên của Sau-lơ, như thể chưa được xức dầu. 22 Từ máu của người bị giết, từ mỡ của người mạnh mẽ, cung của Giô-na-than không quay lại, và gươm của Sau-lơ không trở về tay không. 23 Khi còn sống, Sau-lơ và Giô-na-than rất đáng yêu và dễ mến, nhưng khi chết, họ không hề chia lìa: họ nhanh hơn đại bàng, mạnh hơn sư tử. 24 Hỡi con gái Y-sơ-ra-ên, hãy than khóc Sau-lơ, là người đã mặc cho các ngươi vải đỏ thắm, cùng nhiều đồ trang sức khác, và đeo đồ trang sức bằng vàng trên y phục các ngươi. 25 Sao những người mạnh mẽ lại ngã xuống giữa trận chiến! Hỡi Giô-na-than, ngươi đã bị giết trên các nơi cao của ngươi. 26 Hỡi Giô-na-than, anh tôi, tôi đau đớn vì anh. Anh rất đẹp lòng tôi; tình anh dành cho tôi thật kỳ diệu, vượt xa tình yêu của phụ nữ. 27 Những kẻ mạnh đã ngã xuống, và vũ khí chiến tranh đã bị tiêu diệt! CHƯƠNG 2 1 Sau đó, Đa-vít cầu hỏi Đức Giê-hô-va rằng: Tôi có nên đi lên một trong các thành của Giu-đa không? Đức Giê-hô-va phán cùng người rằng: Hãy đi lên. Đa-vít thưa rằng: Tôi phải đi lên đâu? Đức Giê-hô-va đáp: Đến Hếp-rôn. 2 Vậy, Đa-vít đi lên đó, cùng với hai người vợ của ông, là A-hi-nô-am người Gít-rê-ên, và A-bi-ga-in, vợ của Na-ban người Cạt-mên. 3 Đa-vít cũng đem những người ở cùng mình lên, mỗi người cùng gia đình mình; họ ở trong các thành của Hếprôn. 4 Người Giu-đa đến đó, xức dầu cho Đa-vít làm vua cai trị nhà Giu-đa. Họ thuật lại cho Đa-vít rằng: Những người ở Gia-be-ga-la-át đã chôn Sau-lơ. 5 Đa-vít sai sứ giả đến cùng dân Gia-be ở Ga-la-át và nói rằng: Nguyện Đức Giê-hô-va ban phước cho các ngươi, vì các ngươi đã lấy lòng nhân từ đối với Sau-lơ, chúa các ngươi, mà chôn người. 6 Bây giờ, xin Đức Giê-hô-va tỏ lòng nhân từ và thành tín đối với các ngươi! Ta cũng sẽ báo đáp lòng nhân từ này cho các ngươi, vì các ngươi đã làm điều này. 7 Vậy bây giờ, hãy làm cho tay các ngươi mạnh mẽ và hãy tỏ ra dũng cảm, vì Sau-lơ, chủ các ngươi, đã chết, và nhà Giu-đa cũng đã xức dầu cho ta làm vua cai trị họ. 8 Nhưng Áp-ne, con trai của Nê-rơ, chỉ huy quân đội của Sau-lơ, bắt Ích-bô-sết, con trai của Sau-lơ, và dẫn qua Maha-na-im; 9 Và lập ông làm vua cai trị Ga-la-át, A-su-rít, Gít-rê-ên, Ép-ra-im, Bên-gia-min, và toàn thể Y-sơ-ra-ên. 10 Ishbosheth, con trai của Saul, đã bốn mươi tuổi khi bắt đầu trị vì Israel và trị vì hai năm. Nhưng nhà Giu-đa theo Đa-vít. 11 Thời gian Đa-vít trị vì nhà Giu-đa tại Hếp-rôn là bảy năm sáu tháng. 12 Áp-ne, con trai Nê-rơ và các tôi tớ của Ích-bô-sết, con trai Sau-lơ, đi từ Ma-ha-na-im đến Ghi-bê-ôn. 13 Giô-áp, con trai của Xê-ru-gia, và các tôi tớ của Đa-vít, đi ra và gặp nhau tại hồ Ga-ba-ôn. Họ ngồi xuống, một bên ở bờ bên này hồ, một bên ở bờ bên kia hồ. 14 Áp-ne nói với Giô-áp rằng: Hãy để những người trẻ tuổi đứng dậy và chơi đùa trước mặt chúng ta. Giô-áp nói: Hãy để họ đứng dậy.