1 Sa-mu-ên CHƯƠNG 1 1 Bấy giờ, có một người ở Ra-ma-tha-im-xô-phim, miền núi Ép-ra-im, tên là Ên-ca-na, con trai của Giê-rô-ham, cháu của Ê-li-hu, chắt của Tô-hu, chít của Xu-phơ, người Ép-ra-tha. 2 Ông có hai người vợ; người vợ thứ nhất tên là Hannah, người vợ thứ hai tên là Peninnah. Peninnah có con, còn Hannah thì không có con. 3 Người này hằng năm đi lên từ thành mình để thờ phượng và dâng tế lễ cho Đức Giê-hô-va vạn quân tại Si-lô. Hai con trai của Hê-li là Hóp-ni và Phi-nê-ha, là các thầy tế lễ của Đức Giê-hô-va, cũng ở đó. 4 Đến kỳ Elkanah dâng lễ, ông chia phần cho vợ mình là Peninnah và cho tất cả các con trai và con gái bà. 5 Nhưng ông đã ban cho Hannah một phần xứng đáng, vì ông yêu Hannah; nhưng CHÚA đã đóng tử cung của bà. 6 Kẻ thù của nàng cũng trêu chọc nàng, để làm nàng buồn bực, vì Đức Giê-hô-va đã đóng tử cung nàng lại. 7 Năm nào ông cũng làm như vậy, khi bà lên đền thờ Đức Giê-hô-va, thì bà lại chọc giận ông; vì vậy, bà khóc và không ăn. 8 Bấy giờ, Ên-ca-na, chồng nàng, hỏi nàng rằng: Hỡi Anne, sao nàng khóc? Sao nàng không ăn? Sao lòng nàng buồn rầu? Ta há chẳng quý hơn mười đứa con trai đối với nàng sao? 9 Vậy, Hannah đứng dậy sau khi họ đã ăn uống tại Si-lô. Bấy giờ, thầy tế lễ Ê-li đang ngồi trên một chiếc ghế gần một cây cột trong đền thờ của Đức Giê-hô-va. 10 Nàng buồn rầu trong lòng, cầu nguyện cùng Đức Giêhô-va và khóc lóc thảm thiết. 11 Nàng khấn nguyện rằng: Lạy Đức Giê-hô-va vạn quân, nếu Ngài đoái xem nỗi khốn khổ của tớ gái Ngài, nhớ đến tôi, chẳng quên tớ gái Ngài, và ban cho tớ gái Ngài một đứa con trai, thì tôi sẽ dâng nó cho Đức Giê-hô-va trọn đời, và dao cạo sẽ không chạm đến đầu nó. 12 Nhưng trong khi bà cứ cầu nguyện trước mặt Chúa, thì Hê-li để ý đến miệng bà. 13 Bấy giờ, An-ne nói trong lòng; chỉ môi bà mấp máy, chứ không ai nghe thấy tiếng bà; nên Hê-li tưởng bà say rượu. 14 Ê-li nói với nàng: "Ngươi còn say đến bao giờ? Hãy bỏ rượu đi." 15 Nhưng An-ne đáp rằng: Không, chúa tôi ơi; tôi chỉ là một người đàn bà có tâm hồn buồn rầu, không uống rượu hay đồ uống mạnh, nhưng tôi chỉ dốc đổ tâm hồn mình ra trước mặt Đức Giê-hô-va. 16 Xin đừng coi tôi tớ Chúa là con gái của Bê-li-an; vì quá buồn rầu và đau đớn nên tôi mới nói ra những lời này. 17 Bấy giờ, Ê-li đáp rằng: Hãy đi bình an! Nguyện Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên ban cho ngươi điều ngươi đã cầu xin Ngài. 18 Bà nói: Xin cho tôi tớ Chúa được ơn trước mặt Chúa. Vậy người đàn bà đi về, ăn, và nét mặt bà không còn buồn rầu nữa. 19 Sáng hôm sau, họ dậy sớm, thờ phượng Đức Giê-hô-va, rồi trở về nhà mình tại Ra-ma. Ên-ca-na quen biết An-ne, vợ mình; và Đức Giê-hô-va nhớ đến nàng.
20 Vậy, khi kỳ hạn đã đến sau khi An-ne thụ thai, bà sinh một con trai, đặt tên là Sa-mu-ên, mà rằng: Vì tôi đã cầu xin Đức Giê-hô-va. 21 Bấy giờ, người tên là Ên-ca-na và cả nhà người đều đi lên đặng dâng cho Đức Giê-hô-va lễ vật hằng năm và lời khấn nguyện của mình. 22 Nhưng An-ne không đi lên, vì bà nói với chồng mình rằng: Tôi sẽ không lên cho đến khi đứa trẻ cai sữa, rồi tôi sẽ đem nó lên, để nó ra mắt Đức Giê-hô-va và ở đó luôn luôn. 23 Ên-ca-na, chồng nàng, bảo nàng rằng: Hãy làm điều nàng cho là phải; hãy đợi cho đến khi nàng cai sữa cho con; chỉ xin Đức Giê-hô-va làm ứng nghiệm lời Ngài. Vậy, người đàn bà ở lại, cho con bú cho đến khi nàng cai sữa cho con. 24 Khi đã cai sữa cho con, bà đem con theo cùng với ba con bò đực, một ê-pha bột mì và một bầu rượu, rồi đưa con đến đền thờ Đức Giê-hô-va tại Si-lô. Lúc ấy, đứa trẻ vẫn còn nhỏ. 25 Họ giết một con bò đực và đem đứa trẻ đến cho Hê-li. 26 Bà đáp: "Lạy chúa tôi, tôi chỉ mạng sống của chúa mà thề, tôi chính là người đàn bà đã đứng gần chúa ở đây, cầu nguyện cùng Chúa." 27 Tôi đã cầu nguyện cho đứa trẻ này, và Chúa đã ban cho tôi điều tôi cầu xin Ngài. 28 Vậy nên ta cũng cho Đức Giê-hô-va mượn nó; trọn đời nó sẽ được cho Đức Giê-hô-va mượn. Và người đã thờ phượng Đức Giê-hô-va tại đó. CHƯƠNG 2 1 Hannah cầu nguyện rằng: Lòng tôi vui mừng trong Chúa, sừng tôi ngước cao trong Chúa; miệng tôi mở rộng trên kẻ thù tôi, vì tôi vui mừng về sự cứu rỗi của Chúa. 2 Không có ai thánh khiết như Đức Giê-hô-va, vì chẳng có ai khác ngoài Ngài; cũng chẳng có vầng đá nào giống như Đức Chúa Trời chúng ta. 3 Đừng nói những lời kiêu ngạo nữa, cũng đừng để lời xấc xược ra khỏi miệng anh em; vì Giê-hô-va là Đức Chúa Trời thông biết, Ngài cân nhắc mọi việc làm của anh em. 4 Cung của người mạnh mẽ đã gãy, còn người yếu đuối đã thắt lưng bằng sức mạnh. 5 Người no đủ đã phải làm mướn để kiếm bánh; người đói đã no nê; người son sẻ đã sinh bảy đứa; người có nhiều con đã trở nên yếu đuối. 6 Đức Giê-hô-va giết rồi cho sống lại; Ngài đem xuống âm phủ rồi khiến lên. 7 Đức Giê-hô-va làm cho nghèo nàn, và làm cho giàu có; Ngài hạ thấp xuống, và nhắc cao lên. 8 Ngài nâng đỡ người nghèo khó khỏi bụi đất, kéo người nghèo khó ra khỏi đống phân, đặng đặt họ ngồi giữa các quan trưởng, và khiến họ thừa hưởng ngôi vinh hiển; vì các trụ cột của trái đất thuộc về Đức Giê-hô-va, và Ngài đã đặt thế gian trên đó. 9 Ngài sẽ giữ chân các thánh đồ Ngài, và kẻ ác sẽ phải im lặng trong bóng tối; vì không ai có thể thắng được bằng sức mạnh. 10 Kẻ thù của Đức Giê-hô-va sẽ bị tan nát; từ trên trời Ngài sẽ sấm sét trên chúng; Đức Giê-hô-va sẽ phán xét các cùng trái đất; Ngài sẽ ban sức mạnh cho vua Ngài, và làm cho sừng của Đấng chịu xức dầu của Ngài được tôn cao. 11 Ên-ca-na trở về nhà mình tại Ra-ma. Đứa trẻ hầu việc Đức Giê-hô-va trước mặt thầy tế lễ Ê-li.