Skip to main content

Vietnamese - The Book of 1st Kings

Page 1

1 Các Vua CHƯƠNG 1 1 Vua Đa-vít đã già và tuổi đã cao; người ta đắp nhiều quần áo cho vua, nhưng vua vẫn không thấy ấm. 2 Vậy nên các tôi tớ của vua nói với vua rằng: Xin hãy tìm cho chúa tôi là vua một trinh nữ trẻ, để hầu hạ vua, săn sóc vua và nằm trong lòng vua, để chúa tôi là vua được ấm áp. 3 Vậy, họ đi khắp xứ Y-sơ-ra-ên tìm một thiếu nữ xinh đẹp, và tìm được A-bi-sác, người Su-nem, rồi dẫn nàng đến cùng vua. 4 Người con gái ấy rất xinh đẹp, rất mực yêu thương và hầu hạ vua, nhưng vua không biết đến nàng. 5 Bấy giờ, A-đô-ni-gia, con trai của Ha-ghít, tự tôn mình lên mà rằng: Ta sẽ làm vua. Người sắm xe cộ, lính kỵ, và năm mươi người chạy trước mặt mình. 6 Cha chàng không bao giờ làm phật lòng chàng mà hỏi rằng: Tại sao con làm như vậy? Vả lại, chàng cũng là người rất tốt; mẹ chàng sanh ra chàng sau Áp-sa-lôm. 7 Ông bàn bạc với Giô-áp, con trai của Xê-ru-gia, và với thầy tế lễ A-bia-tha; những người theo A-đô-ni-gia đã giúp đỡ ông. 8 Nhưng thầy tế lễ Xa-đốc, Bê-na-gia, con trai Giê-hô-giađa, tiên tri Na-than, Si-mê-i, Rê-i và các dũng sĩ của Đa-vít không theo phe A-đô-ni-gia. 9 A-đô-ni-gia giết chiên, bò và bò thịt béo tại hòn đá Xôhê-lết, gần Ên-rô-gên, rồi mời hết thảy anh em mình là các con trai của vua, và hết thảy người Giu-đa là tôi tớ của vua. 10 Nhưng Na-than, nhà tiên tri, Bê-na-gia, các dũng sĩ và Sa-lô-môn, em trai ông, thì ông không mời. 11 Vậy nên, Na-than nói với Bát-sê-ba, mẹ của Sa-lô-môn, rằng: Bà không nghe rằng A-đô-ni-gia, con trai của Ha-ghít, đang trị vì sao? Nhưng Đa-vít, chúa chúng ta, không biết điều đó sao? 12 Vậy bây giờ, xin hãy đến, để tôi cho bà một lời khuyên, hầu bà có thể cứu mạng sống của mình và mạng sống của Sa-lô-môn, con trai bà. 13 Hãy đi, vào gặp vua Đa-vít và nói với người rằng: Hỡi vua, chúa tôi, há chẳng phải chính chúa đã thề cùng tớ gái của chúa rằng: Chắc chắn Sa-lô-môn, con trai ngươi, sẽ trị vì kế ta, và nó sẽ ngồi trên ngai ta sao? Vậy tại sao A-đôni-gia lại trị vì? 14 Này, trong lúc ngươi còn đang tâu với vua ở đó, thì chính ta cũng sẽ đi vào sau ngươi và xác nhận lời ngươi. 15 Bát-Sê-ba vào cùng vua tại phòng riêng. Vua đã rất già, và A-bi-sác, người Su-nem, hầu hạ vua. 16 Bát-sê-ba cúi mình và lạy vua. Vua hỏi: Ngươi muốn gì? 17 Bà thưa rằng: Lạy chúa tôi, chúa đã nhân danh Giê-hôva Đức Chúa Trời của chúa mà thề cùng tớ gái chúa rằng: Chắc chắn Sa-lô-môn, con trai ngươi, sẽ trị vì kế ta, và nó sẽ ngồi trên ngai ta. 18 Bây giờ, A-đô-ni-gia đang trị vì; nhưng bây giờ, chúa tôi ơi, vua không biết điều đó sao? 19 Người đã giết nhiều bò đực, bò cái mập và chiên, rồi mời tất cả các hoàng tử, cùng với thầy tế lễ A-bia-tha và Giô-áp, quan chỉ huy quân đội; nhưng Sa-lô-môn, tôi tớ của vua, thì người không mời. 20 Còn chính vua, chúa tôi, mắt của toàn thể Y-sơ-ra-ên đều đổ dồn về vua, trông đợi vua sẽ cho họ biết ai sẽ ngồi trên ngai của vua, chúa tôi, kế vị vua.

21 Bằng chẳng vậy, khi chúa tôi là vua an giấc với tổ phụ, thì tôi và con trai tôi là Sa-lô-môn sẽ bị coi là kẻ có tội. 22 Và kìa, trong khi bà còn đang tâu với vua, thì tiên tri Nathan cũng đến. 23 Họ thưa với vua rằng: "Kìa, tiên tri Nathan." Khi vào trước mặt vua, Nathan sấp mặt xuống đất trước mặt vua. 24 Na-than thưa rằng: Tâu vua, chúa tôi, có phải vua đã phán rằng: A-đô-ni-gia sẽ trị vì kế ta và sẽ ngồi trên ngai ta chăng? 25 Vì hôm nay vua đã đi xuống, giết nhiều bò, bò béo và chiên, rồi mời tất cả các hoàng tử, các quan tướng chỉ huy quân đội, và thầy tế lễ A-bia-tha đến. Kìa, họ ăn uống trước mặt vua và nói rằng: Lạy Đức Chúa Trời, A-đô-ni-gia, vua vạn tuế! 26 Nhưng tôi, tôi tớ của ngài, thầy tế lễ Xa-đốc, Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, và tôi tớ của ngài là Sa-lô-môn, thì người không mời. 27 Có phải việc này do vua chúa tôi làm không? Nhưng vua không cho tôi tớ vua biết ai sẽ kế vị vua trên ngai của vua chúa tôi sao? 28 Bấy giờ vua Đa-vít trả lời rằng: Hãy gọi Bát-sê-ba cho ta. Bà vào chầu vua và đứng trước mặt vua. 29 Vua bèn thề rằng: Thật như Đức Giê-hô-va hằng sống, là Đấng đã cứu chuộc linh hồn ta khỏi mọi hoạn nạn, 30 Như ta đã thề cùng ngươi nhân danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên rằng: Chắc chắn Sa-lô-môn, con trai ngươi, sẽ trị vì kế ta, và nó sẽ ngồi trên ngai thay ta; thì ngày nay ta chắc chắn sẽ làm như vậy. 31 Bấy giờ Bát-Sê-ba sấp mặt xuống đất, lạy vua và nói: Nguyện vua Đa-vít, chúa tôi, vạn tuế! 32 Vua Đa-vít nói: Hãy gọi cho ta thầy tế lễ Xa-đốc, tiên tri Na-than và Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa. Họ đến trước mặt vua. 33 Vua cũng nói với họ rằng: Hãy đem theo các tôi tớ của chúa các ngươi, và đỡ Sa-lô-môn, con trai ta, cỡi trên con la của ta, rồi đưa nó xuống Ghi-hôn. 34 Vậy, thầy tế lễ Xa-đốc và tiên tri Na-than phải xức dầu tấn phong người làm vua Y-sơ-ra-ên; rồi hãy thổi kèn và hô rằng: Lạy Đức Chúa Trời, vua Sa-lô-môn! 35 Sau đó, các ngươi sẽ theo sau người, để người đến ngồi trên ngai ta; vì người sẽ làm vua thay ta. Ta đã lập người làm vua trên Y-sơ-ra-ên và trên Giu-đa. 36 Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, đáp lời vua rằng: Amen! Giê-hô-va Đức Chúa Trời của vua, chúa tôi, cũng phán như vậy. 37 Như Đức Giê-hô-va đã ở cùng vua chúa tôi thể nào, thì nguyện Ngài cũng ở cùng Sa-lô-môn thể ấy, và khiến ngôi người lớn hơn ngôi của vua Đa-vít, chúa tôi thể ấy. 38 Vậy, thầy tế lễ Xa-đốc, tiên tri Na-than, Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, cùng người Kê-rê-thít và người Phê-lêthít đều đi xuống, đỡ Sa-lô-môn lên cỡi con la của vua Đavít, rồi đưa người đến Ghi-hôn. 39 Thầy tế lễ Xa-đốc lấy sừng đựng dầu từ đền tạm, xức dầu cho Sa-lô-môn. Họ thổi kèn, và toàn dân đều nói: "Lạy Đức Chúa Trời, vua Sa-lô-môn!" 40 Toàn dân đều theo ông đi lên, thổi sáo và vui mừng khôn xiết, đến nỗi đất rung chuyển vì tiếng kèn của họ. 41 A-đô-ni-gia và tất cả những người dự tiệc cùng ông đều nghe thấy tiếng đó khi họ vừa ăn xong. Khi Giô-áp nghe tiếng kèn, ông nói: "Sao thành phố lại ồn ào thế này?" 42 Khi người còn đang nói, thì Giô-na-than, con trai của thầy tế lễ A-bia-tha, đến. A-đô-ni-gia nói với người rằng:


Turn static files into dynamic content formats.

Create a flipbook
Vietnamese - The Book of 1st Kings by Filipino Tracts and Literature Society Inc. - Issuu