
4 minute read
Thu Hà Nội

BÀI VÀ ẢNH: TRẦN THU HÀ
Advertisement
Không hiểu sao Hà Nội lại là thành phố gây thương nhớ đến lạ lùng. Những người con của Hà Nội đi xa thì nhớ Hà Nội đến quay quắt, còn những người đã từng có những năm sống ở Hà Nội thì luôn bồi hồi nhớ về những năm tháng đẹp nhất đời người ở đây. Và thật lạ cả những người chưa một lần đặt chân tới Hà Nội cũng nhớ Hà Nội da diết. Phải chăng đấy là tại bởi mùa Thu?
Mấy hôm nay trời như đổi khác, đang nắng gay gắt bỗng chùng xuống, dịu mát. Không khí như trong vắt, gió dịu dàng mơn man. Đã mùa Thu rồi sao? Giai điệu tha thiết của mùa Thu đã về rồi sao. “Hà Nội mùa Thu cây cơm nguội vàng cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu”. Vâng, chỉ một vài câu trong bài hát “Nhớ mùa thu Hà Nội” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thôi, lòng người yêu Hà Nội đã bồi hồi. Trời mùa Thu xanh ngắt bay bổng trên cao, trên cái nền trời xanh ngắt đó những mái ngói cổ kính thâm nâu hiện lên xao xuyến. Ai đi thăm Hà Nội mà chỉ đi dưới những mái che lòe loẹt thì thấy Hà Nội thật tầm thường, cũng xô bồ như bao phố thị khác. Nhưng hãy ngước nhìn lên đi, ở trên cao ấy không gian mới trong lành, ta mới gặp Hà

Nội xưa. Thạch Lam trước đã nhắc, muốn nhìn Hà Nội cổ phải nhìn từ gác hai trở lên. Nay Trịnh Công Sơn lại nhắc cho ta thấy góc nhìn từ trên cao để thấy phố xưa nhà cổ mái ngói thâm nâu. Và ở một căn gác cổ nào đó, với bờ tường phơi rêu, một vài viên gạch đỏ, cửa sổ nhà ai đang mở, tán bàng che rợp khung cửa, gió thu đang về. Hồi nhỏ nói đến mùa Thu là tôi nghĩ ngay đến Trung Thu, lễ hội trăng rằm với phố Hàng Mã thân yêu, lòng con trẻ náo nức: đã đi Hàng Mã chưa? Rồi lớn lên lòng tôi xao xuyến với cảnh vật đất trời Thu Hà Nội. Mùa Thu là mùa hoa lộc vừng. Cây lộc vừng chín gốc ở Hồ Gươm nhẹ nhàng thả chuỗi hoa đỏ li ti xuống mặt hồ, tạo nên bức rèm hoa che cho tháp Rùa thấp thoáng phía xa. Cánh hoa lộc vừng rụng đỏ mặt hồ, dập dìu bè hoa đỏ theo từng con sóng. Giữa Thu, mùa hoa sữa về. Những hàng cây sữa cùng với thấp thoáng những mảng tường quét vôi vàng, đã làm nên cảnh quan rất riêng của Hà Nội, như một góc phố cổ nào đó bên trời Tây. Hà Nội còn có một loại cây rất đẹp nhưng bị các nhạc sĩ bỏ quên không đưa vào nhạc, đó là cây sấu. Vâng, vì tên là sấu, nên khó đưa vào nhạc, nhưng cây sấu là cây bản địa, cây Hà Nội gốc đấy nhé. Nếu Hà Nội mà thiếu bóng cây sấu, thành phố sẽ phôi pha chất Hà Nội đi rất nhiều. Buổi sáng mùa Thu đi trên đường Phan Đình Phùng, nhìn những tia nắng kỳ ảo lọt qua vòm lá sấu, tạo nên khung cảnh nên thơ. Mùa Thu là mùa sấu chín, những chùm sấu chín vàng, thơm ngất ngây, mà cũng bình dị lẩn giữa vòm lá xanh dầy… Rồi cùng với mùa Thu là mùa cốm xanh. Cốm làng Vòng phải gói bằng lá sen già Hồ Tây mới ngon, hương cốm quện với hương sen, mang không khí của đồng quê vào giữa phố phường nhưng không quê chút nào mà trở nên kiêu sa. Mùa Thu, lá sen xanh già ngát hương, nước Hồ Tây trong vắt. Hồ Tây chiều thu, ngắm hoàng hôn dần về trong ráng chiều rực rỡ. Đứng ở bờ hồ phía chùa Trấn Quốc nhìn hút phía xa kia là Xuân La Xuân Đỉnh, nơi phố xá chuyển dần thành đồng quê, làng lúa làng hoa. Mặt hồ dăng lãng đãng màu sương thương nhớ, như thấy bầy sâm cầm nhỏ đang vỗ cánh bay.

Còn một địa điểm ngắm hoàng hôn nữa mà chỉ những ai thật yêu Hà Nội mới biết, đó là ngắm hoàng hôn dần về trên cầu Long Biên cổ kính. Cầu

Long Biên là cây cầu độc đáo ở Việt Nam có giao thông ngược, đi bên tay trái. Người Pháp khi xây cầu đã tính để người từ xa vào Hà Nội được ngắm nhìn phố xá, người rời Hà Nội lại phóng mắt ngắm nhìn bờ bãi ven sông. Những chiều Thu đẹp như thế này, nhiều người trùng trình đi chậm lại ngắm hoàng hôn về trên sông Hồng. Những chiều Thu mặt nước sông Hồng đỏ ối, phẳng lặng như gương, vẻ tĩnh lặng êm đềm của bãi giữa sông Hồng tương phản với dòng người đông đúc trên cầu.

Mặt nước phẳng lặng như gương ấy thỉnh thoảng lại xao động lên đôi chút bởi chiếc thuyền câu bé tẻo teo nhà ai vừa bơi qua, sóng long lanh lên những ánh vàng. Rồi cuối Thu sang Đông lại nối tiếp bằng hoa cúc họa mi, trắng bờ bãi ven sông Hồng.
Cánh hoa trắng mong manh trong gió lạnh đầu đông, hoa lại nối tiếp mùa hoa Hà Nội.




Hà Nội mùa Thu. Mùa Thu như lọc cho tâm hồn thêm trong lành, cho cuộc sống thêm đáng yêu. Mùa Thu Hà Nội làm cho nỗi nhớ bỗng trở nên da diết, làm thành những ký ức suốt đời không phai. ☐
